Chỉ cần Lâm Minh không có lựa chọn đuổi theo hắn, như vậy qua một chút thời gian nữa, tam đại ma sứ không biết đi làm cái gì tất nhiên sẽ chạy tới, đến lúc đó hắn sẽ an toàn.
Đây là một đường sinh cơ duy nhất của hắn.
Nghĩ như vậy, Liên Thạch Ngọc cũng không quay đầu lại, liều mạng chạy trốn, mà đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe được phía sau vang lên tiếng thét chân nguyên phá không.
Một cỗ sát khí cuồn cuộn mãnh liệt bao phủ xuống.
- Không!
Trong lòng Liên Thạch Ngọc tuyệt vọng, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, tốc độ mà chính mình vẫn lấy làm kiêu ngạo, thế nhưng không tới năm tức đã bị Lâm Minh đuổi theo!
Ở trước mặt Lâm Minh, cái gọi là tốc độ của hắn hoàn toàn thành chuyện cười!
Ưu tiên đuổi theo người có tốc độ nhanh nhất là chính mình, không nghi ngờ chút nào Lâm Minh là tính toán toàn diệt bốn người.
Tuyệt vọng thì tuyệt vọng, lúc kế cận tử vong, một người bình thường thường có thể b*n r* tiềm lực lớn nhất.