Một bên là hàn băng tuyết trắng, một bên là thực vật tươi tốt xanh um, cảnh tượng đối lập rõ ràng như thế giống như tiên cảnh ở nhân gian.
Ở trên đỉnh Cửu Đỉnh thần sơn, có một hồ nước bốn mùa không đông lạnh, tên là Cửu Hoa trì. Lúc này, toàn bộ nước trong Cửu Hoa trì bốc hơi mờ mịt, ở giữa Cửu Hoa trì có một đình đài chạm ngọc, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo trắng đang ngồi trên đình đài đánh đàn, tiếng đàn du dương, trong Cửu Hoa trì nở đầy Băng Sơn Tuyết Liên. Nam nhân đánh đàn phong thần như ngọc, còn thanh cao hơn so với nữ nhân, quả thực giống như Thiên Tiên hạ phàm.
Nhìn thấy Lâm Minh cùng Thiên Cơ Tiểu Tiểu đi đến, nam nhân trẻ tuổi mỉm cười nói:
- Hoan nghênh Lâm huynh đến Cửu Đỉnh thần sơn làm khách!
Thanh âm của hắn mang theo một sức hút kỳ dị khiến người nghe vào tai hết sức thoải mái.
“Hắn chính là Cửu Đỉnh thái tử ư?”.
Lâm Minh cảm giác thái tử thần quốc trước mắt hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn.
- Lâm mỗ ra mắt thái tử điện hạ!
Lâm Minh đơn giản chắp tay chào, hắn cũng không phải là người trong thần quốc, không cần làm đại lễ.
- Lâm huynh khách sáo rồi!