Cửa bị gõ vang, thanh âm dồn dập.
Mục Dục Hoàng hơi hơi nhíu mi:
- Tiến vào.
Nha hoàn áo đỏ đẩy cửa lớn ra, thần sắc trên mặt kích động, bất chấp thi lễ, nàng liền mở miệng nói:
- Thiên Vũ điện hạ, đảo chủ, đã xảy ra chuyện, Lâm Minh đại nhân không đi ra từ trong Thần Hoàng bí cảnh!
- Cái gì?
Mục Dục Hoàng trừng mắt, đứng phắt dậy từ trên ghế.
Mục Thiên Vũ nghe thế không thể tin được cái lỗ tai chính mình, nàng chỉ mở to hai mắt nhìn nha hoàn áo đỏ phía dưới, một bàn tay gắt gao nắm tay vịn ghế dựa, ngón tay bởi vì dùng sức mà có chút tái nhợt.
- Mục Định Sơn, Mục Tiểu Thanh đại nhân đã trở lại, mười sáu người đi, mười lăm người về, duy chỉ thiếu Lâm Minh đại nhân!
Mười sáu người đi, mười lăm người về, duy chỉ thiếu Lâm Minh!
Khi những lời này quanh quẩn ở trong tai, cả người Mục Thiên Vũ có loại cảm giác khí lực bị rút sạch, nàng chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, tư vị nói không nên lời.