Ngọc bài vừa xuất hiện liền phát ra thanh âm, nhìn thấy hồ lô như gặp được thân huynh đệ, tản mát ra một cỗ khí tức giống nhau.
Chất lỏng trong hồ lô tựa hồ cũng tìm được tri âm, không ngừng nhảy lên, phát ra âm hưởng.
- Chính là hiện tại!
Một tiếng hô nhỏ, bàn tay của Nhiếp Vân trảo một cái.
Hồ lô quả nhiên so với vừa rồi nhẹ hơn không ít, tuy vẫn giống như ngọn núi, nhưng đối với Nhiếp Vân mà nói đã có thể cầm lên.
Hô!
Hồ lô bị thu vào Tử Hoa động phủ.
- Còn có những vật khác không?
Lấy đi hồ lô, Nhiếp Vân nhẹ nhàng thở ra, nhìn chăm chú ở trong phòng tối một vòng, phát hiện trừ hồ lô thì không có vật gì khác, lúc này mới hơi không cam lòng lui ra.