Sở Hạo dẫn theo mọi người chạy vòng vòng sau các bức tường đổ nát của thành phố. Vẫn một mực đuổi sát bọn họ, hai con quái v*t t* l*n không ngừng húc trái đụng phải khiến cả khu vực cuộn trào. Mọi người chỉ đành cắm theo bước Sở Hạo… Nại Khả Nhĩ quay sang hỏi hắn: “Này, đây gọi là cận chiến của anh đấy hả? Sao tôi lại thấy, dường như chúng ta đang chạy trốn?”
Sở Hạo tỏ vẻ đương nhiên: “Ừ, vì vũ khí tầm xa của chúng ta không thể gây sát thương cho kẻ địch…”
Nại Khả Nhĩ tức thì kêu lên: “Tôi không nói cái đó! Ý tôi là, anh bảo cận chiến mà sao cứ chạy miết thế?”
“Trước mắt thì đúng.” Sở Hạo, đầu cũng chẳng ngoảnh lại, vừa chạy vừa đáp: “Thực lực chúng ta quá yếu, bị gọi là gà mờ cũng chẳng sai. Đoàn chiến lần này, ý nghĩa tồn tại của hai đội chúng ta không nằm ở đối kháng trực diện với người xâm nhập mà ở phương diện khác. Lực lượng chiến đấu chủ lực thuộc về Đại Tây châu đội.”