Ở trên thuyền mấy tiếng đồng hồ, mọi người đều đã ăn uống qua, lúc này hai bên bờ vẫn là những gốc cây xanh biếc, xa hơn nữa là núi cao trắng xóa như tuyết, nước sông xanh trong như bích ngọc, ở gần bờ còn phản chiếu tán lá xanh của cây cối. Cảnh tượng như vậy dù không dám nói là tiên cảnh nhưng so với trái đất trong thế giới hiện thực thì thật sự là cảnh đẹp khó kiếm, nhất thời đại bộ phận thành viên tiểu đội luân hồi đều nhìn ngắm đến xuất thần.
Một người đang nhìn những gốc cây hình thù kỳ lạ bên bờ sông, hắn đột nhiên hô lớn:
- Này, mọi người nhìn trên bờ kia, hình như ta thấy một đám người đang chạy tới.
Mọi người lập tức quay sang phía hắn chỉ, chỗ đó cây cối dày đặc, nhất thời không nhìn ra được phía sau cây rút cuộc là có thứ gì, chỉ có Aragorn vừa chèo vừa nói:
- Đừng kích động, đó là Uruk-hai... Bọn chúng đang truy đuổi chúng ta từ bên đó, vì thế chúng ta nhất định phải tới được thác Rauros trước khi bọn chúng đuổi đến nơi, ở đó chúng ta mới có thể được an toàn một chút.
Cứ như vậy, dọc đường đi, mọi người gần như lúc nào cũng mơ hồ thấy được tung tích của Uruk-hai, phải tới tối đêm sau khi liên tục vượt qua mấy đoạn sông quanh co, Uruk-hai muốn qua sông cũng cần chút thời gian, mọi người mới tới một khoảng đất trống bằng phẳng ven bờ hại trại.
- Mọi người chúng ta liên tục cảnh giới, cứ ba người một tổ, mỗi tổ gác một giờ, người hobbit không tính, như vậy sau khi chúng ta canh gác một giờ có thể được năm giờ, đến sáng ngày thứ hai sẽ xuất phát, lên thuyền có thể vừa chèo vừa luân phiên nghỉ ngơi, như vậy chúng ta sẽ có nhiều cơ hội để bỏ rơi đám Uruk-hai.
Aragorn kéo một thanh củi đang cháy, nói.