Trịnh Xá nhìn khuôn mặt cười cợt nhăn nhở đáng ghét của Bá Vương, hắn quả nhiên vung tay đấm cho Bá Vương một phát vào vai, đương nhiên hắn đã khống chế sức mạnh nếu không một quyền này đủ đánh nát cả bả vai Bá Vương, tiếp đó nắm vai Bá Vương cười ha ha nói:
- Mẹ nó, lúc ấy ngươi dọa chết bọn ta rồi, lại còn nói cái gì câu nước mắt nữa người khác nữa, mẹ nó...
Nhất thời Trịnh Xá cũng không biết nói gì nữa, hắn chỉ lẩm bẩm mấy câu rồi vỗ vỗ vai Bá Vương nói:
-... Đứng nói những chuyện như thế nữa, chúng ta đều phải sống sót trở về thế giới hiện thực, đồng đội...
Nói đoạn, hắn quay người đi về phía La Lệ.
- Quy củ như cũ, trưa ngày mai tập hợp tại quảng trường, có gì đến lúc đó thương lượng tiếp... Sở Hiên đừng có thức đêm xem đồ nữa, có chuyện gì cứ để đến ngày mai chúng ta sẽ quyết định sau, trong vòng một đêm ngươi cũng chẳng xem thêm được cái gì nhiều đâu. Mọi người đều mệt rồi, ngủ một giấc cho ngon nhé!
Trịnh Xá nói mà cũng không quay đầu lại, hắn ôm lấy La Lệ đi về phòng mình.
La Lệ tò mò nhìn vẻ mặt Trịnh Xá, hạ giọng hỏi:
- Anh cảm động đến muốn khóc phải không?
Trịnh Xá vội vàng trưng mắt nhìn nàng, nói:
- Cái gì mà cảm động đến muốn khóc, em nghĩ anh là loại đàn ông nhu nhược thế à? Mẹ kiếp... Mọi người đều không chết... Mọi người đều không chết!
Vừa nói hắn đã ghé đầu vào vai La Lệ, khóe mắt quả nhiên đã trào ra chút nước mắt.
La Lệ mỉm cười rồi dịu dàng ôm lấy Trịnh Xá, cứ thế cùng hắn đi về phòng, sau khi đá chân đóng sầm cửa lại, cô bé này mới kéo đầu Trịnh Xá ghé vào ngực mình, khẽ nói:
- Không sao cả... Đôi lúc đàn ông cũng có thể khóc, nhất là những lúc thế này...
Đàn ông có thể khóc vì cái gì... Có thể vì lý tưởng, cũng có thể vì hy vọng, có thể vì thắng lợi cũng có thể vì tình cảm... Ví như tình đồng đội...
Một đêm yên bình, tới trưa ngày hôm sau Trịnh Xá mới tinh thần sảng khoái đi ra khỏi phòng, lúc này phía dưới Chủ Thần chỉ có Sở Hiên, Zero, Vương Hiệp cùng cô bé nhìn giống bé trai xinh xắn của Zero. Cô bé đang cầm một quả táo đỏ vừa cười hì hì vừa gặm, còn Sở Hiên cũng cầm một quả táo lớn, chỉ là gã này vừa ăn táo vừa lãnh đạm đọc một tập hồ sơ trên tay.
Trịnh Xá nắm tay La Lệ ra khỏi phòng, cô bé kia a một tiếng rồi chạy về phía hai người Trịnh Xá, đầu tiên là rụt rè đi qua chỗ Trịnh Xá rồi nhào vào lòng La Lệ, vừa cười vừa vừa lấy trong túi một quả táo đỏ tươi.
La Lệ mỉm cười cầm lấy quả táo rồi ôm cô bé lên hôn đánh chụt một cái, Trịnh Xá cũng nhân lúc này tới chỗ ba người Sở Hiên.
- Sớm thế đã dậy rồi... Sở Hiên, đừng bào đêm qua lại không ngủ nhé?
Trịnh Xá vừa đi vừa cao giọng nói.
Sở Hiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn rồi chỉ sang Vương Hiệp ngồi cạnh, tiếp đó hắn vẫn miệng ngồi đọc tập hồ sơ kia, còn Vương Hiệp thì gãi gãi đầu nói:
- Không đâu, ta dậy lúc chín rưỡi còn hắn tới mười giờ mới ra quảng trường.
Trịnh Xá bấy giờ mới cười nói: