Vô Hạn Khủng Bố

Chương 142: Phá cục


Chương trước Chương tiếp

- Tình huống cơ bản là như vậy, La Cam Đạo đã biến mất....

Sở Hiên vừa ăn một miếng dưa vừa thản nhiên nói.

Sau khi Trịnh Xá trở về từ chiến hạm chỗ Rose, trải qua một đêm yên bình, tới chiều ngày hôm sau lúc Sở Hiên, Bá Vương, Vương Hiệp cùng Trịnh Xá hẹn nhau cùng ăn cơm và trao đổi, Sở Hiên mới nói tin tức chấn động này ra, nhất thời khiến ba người còn lại sững sờ.

Trịnh Xá đứng vụt dậy, do động tác quá mạnh nên bắp chân đập vào chiếc ghế phía sau vang lên tiếng động rầm rầm, những người trong phòng ăn đều nhìn lại vẻ khó hiểu, tới khi họ thấy rõ là Trịnh Xá những người này mới cung kính gật đầu vẻ sùng bái, trong đó vài người thậm chí lập tức đứng dậy làm quân lễ.

Trịnh Xá nhìn các binh lính xung quanh cười áy náy rồi quay sang Sở Hiên thấp giọng hỏi:

- Vậy là có ý gì? Một người sống sờ sờ ra tại sao lại biến mất được? Ngươi đang đùa ta đấy à?

Sở Hiên vẫn chậm rãi ăn miếng dưa đỏ hồng của hắn, vừa ăn vừa đáp:

- Không nói đùa gì với ngươi hết, thật sự là đã biến mất, giữa trưa hôm nay khi ta kiểm tra hệ thống camera không phát hiện ra tung tích hắn, sau đó kiểm tra bên tiểu đội hắn thì hình như từ đêm qua hắn đã không về phòng, tình huống cụ thể là như vậy, ngươi có tính toán gì không?

Trịnh Xá thật sự là hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, hắn ngồi xuống hạ giọng nói:

- Rõ ràng là ngươi đã phân tích, tính toán hết rồi, giờ lại hỏi ta muốn gì.... Hơn nữa ta còn nhớ kỹ những gì ngươi nói, không bày cạm bẫy nào để khảo nghiệm La Cam Đạo, không bắt hắn phải chết.... Bây giờ thì sao? Tình huống hiện tại là thế nào? Hắn tự nhiên lại biến mất! Ngươi....

Sở Hiên bỏ miếng vỏ dưa xuống sau đó lại cầm một quả táo đỏ lên cắn một miếng rồi mới nói:

- Hắn chết chưa?

Trịnh Xá đơn giản là bị chọc giận đến mức hồ đồ, hắn đùng đùng tức giận, cố thấp giọng đáp:

- Ta làm sao mà biết hắn chết hay.... Ách, đúng là chưa chết.

Lời nói ra mồm Trịnh Xá mới giật mình nhận ra, nếu thành viên trong đội mà chết những người còn lại sẽ được thông báo bị trừ một điểm, nói cách khác, hiện tại đúng là La Cam Đạo đã biến mất nhưng hắn vẫn an toàn, ít nhất là trước mắt hắn còn chưa chết.

Sở Hiên vừa ăn táo vừa lạnh nhạt nói:

- Đã hiểu chưa? Bây giờ hắn vẫn chưa gặp chuyện gì, chúng ta chỉ cần cứu ra trước khi hắn chết là được, ta nghĩ việc này hẳn là cũng không khó lắm!

Lúc trước Trịnh Xá vừa vội vừa tức, sau khi bình tĩnh lại hắn mới suy nghĩ rồi nói:

- Ý ngươi là, hắn đang bị Nam Viêm đội khống chế? Hơn nữa vị trí là tại chiến hạm của bọn chúng? Còn chúng ta chỉ cần tới chiến hạm đó là tìm được à? Nam Viêm châu đội có thể bố trí một thế cục lớn như vậy, bọn chúng sẽ không làm chuyện đơn giản như thế... Ngoài ra ta còn có một số chuyện cần hỏi ngươi, nếu ngươi đã tự nói ra rồi vậy chờ lát nữa ba người bọn ta sẽ cẩn thận nghe ngươi giải thích.

- Giải thích?

Sở Hiên buông thõng một câu, vẻ mặt hắn cực kỳ thản nhiên, thản nhiên đến mức vô vị. Chờ sau khi cả Bá Vương và Vương Hiệp đều ăn xong, bốn người cùng tới phòng nghỉ cho sỹ quan của Trịnh Xá, tiếp đó Trịnh Xá cẩn thận trình bày suy luận của mình ra, Bá Vương cùng Vương Hiệp càng nghe càng kinh ngạc, vẻ mặt chấn động nhìn Trịnh Xá.

Trịnh Xá giải thích xong hắn mới nhìn hai người nói:

- Đúng thế, cảm giác rất chấn động phải không? Lúc đó ta cũng cảm thấy y như vậy, một kế hoạch quá to lớn, trong kế lại có kế, mặc dù còn rất nhiều chi tiết ta vẫn chưa minh bạch nên làm thế nào nhưng không thể nghi ngờ, kế hoạch này của Sở Hiên thật sự làm người ta phải kinh hãi.

- Cũng không hẳn là vậy, ha ha....

Bá Vương cười cười vẻ thật thà.

Vương Hiệp cũng gãi gãi đầu nói:
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...