Trần Ngọc Mai nghe được lời nói của Lý Thiên Kiêu, khuôn mặt liền biến sắc rõ ràng không hài lòng chuyện nàng cùng Vương Lâu Vân nói chuyện như vậy!
Vương Lâu Vân không ngờ Diệp Thiên Vân dẫn theo người đến, đang mang kính viễn thị nên không thấy rõ ràng, sau đó mới nhanh chóng đem kính mắt xuống, hắn nhìn Lý Thiên Kiêu từ trên xuống dưới, lập tức trở nên kích động dị thường, trên mặt càng phức tạp vô cùng.
Hắn tựa như tràn đầy hy vọng, nhưng tựa hồ lại sợ hãi, có chút không dám xác định nói:"Manh Manh...... Manh Manh là ngươi sao?"
Lý Thiên Kiêu quay đầu lại hung dữ trừng liếc Diệp Thiên Vân, tức giận nói:"Ngươi cố ý hả?"
Diệp Thiên Vân gật nhẹ đầu, thản nhiên nói:"Ta thấy được ảnh chụp của ngươi trong nhà Vương giáo sư, cho nên............"
Thần sắc của Lý Thiên Kiêu biến đổi, đột nhiên có chút hung dữ:"Ai bảo ngươi nhiều chuyện? Diệp Thiên Vân, chuyện của ta ngươi tạm thời không nên nhúng tay, không ngờ ngươi hèn hạ như vậy, lập ra cái bẫy để cho ta tới!" Nói xong nàng cũng không nhìn lại, nổi giận đùng đùng xoay người bỏ đi!