Diêm hắc hắc cười to nói: "Ngươi nói nhiều như vậy, tinh thần đã khôi phục rồi, vậy bây giờ chúng ta tiếp tục đim tìm giết vài đầu Thiên Ma, ma luyện tinh thần của ngươi."
"Hảo! Đi!"
Sự tự tin của Phương Hàn cũng tăng lên rất nhiều.
Hán di chuyển giữa giữa nơi hoang vu này với tốc độ cực nhanh. Phương Hàn cũng không lãng phí thể lực, chỉ nhún một cái có thể vượt qua các khe nứt rộng hơn mười bước chân. Đây chính là Túng Đằng Pháp.
Hiện tại lực lượng, sức bật của hắn hơn thường nhân rất nhiều, đối với thường nhân thì đây là vực trời, còn với hắn như đất bằng, một bước nhảy có thể lên cao tới năm mươi thước, hơn nữa không hề gián đoạn, tuyệt không ngừng lại, thể lực sung mãn. Bôn tẩu gữa nơi hoang vu như vậy, cảm giác tiêu diêu tự tại, rất thư sướng.
"Hả? Phía trước có gió? Ta cảm giác có khí lưu rất mạnh, là gió lốc sao?"