Hung vật trước mặt mà bọn họ gặp phải là con đầu tiên có hình người. Nhìn qua nó cực giống cương thi, hình người mặt vượn, ánh mắt hung lệ, lóe lên hồng quang. Mặt đầy lông lá, làm người khác kỳ quái nhất là, màu sắc lông không đồng nhất, bộ lông có màu sắc khác nhau tạo thành một đồ án tinh xảo, tựa như một loại phù trận vô danh.
Trên lưng nó treo một cái đầu lâu, giống ngọc giống sứ, hốc mắt trống rỗng, tựa hồ luôn luôn có khói đen đang bồng bềnh bất định ở trong đó.
"Cẩn thận, đó là sát thi!"
Tả Mạc lập tức nghe được sự nhắc nhở của Bồ yêu, minh bạch con sát thi này khẳng định không tục.
Hắn nhìn rõ… ít nhất… có ba thanh phi kiếm chém vào người nó, ngoại trừ vài tia lửa toé ra, không ngờ không để lại chút vết tích gì, trái lại mọi người còn suýt bị nó đả thương. Tất cả mọi người, kể cả Tả Mạc đều giật mình, Vi Thắng, Tạ Sơn vội tiến lên hỗ trợ.