Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 130: Người cứu anh ở trại trẻ mồ côi năm đó là Hạ Tử Du


Chương trước Chương tiếp

"Bây giờ anh có rảnh không? Em muốn nói cho anh một chuyện. Chuyện này em...... Em vốn không muốn nói, bởi vì em luôn ích kỷ mà muốn giành lấy tình thương yêu cả đời của anh. Nhưng mà nhìn anh và Đan Nhất Thuần sắp đi vào nhà thờ làm lễ, em không chịu nổi sự căn rứt lương tâm nữa, em nghĩ nếu ba năm trước đây không phải em một mực phá hư tình cảm của anh và Tiểu Du, hôm nay người ở bên anh có thể là Tiểu Du. Thế nên em muốn nói cho anh biết một chuyện có liên quan đến Tiểu Du —— Thật ra thì, năm đó ở trại trẻ mồ côi người cứu anh không phải em, mà là Tiểu Du!"

"Dịch Khiêm......"

Đan Nhất Thuần lo lắng vọt vào phòng tổng giám đốc Đàm thị, sau khi liếc thấy Đàm Dịch Khiêm không hề hấn gì ngồi trong phòng tổng giám đốc, Đan Nhất Thuần không để tâm chị Dư ở đây, sợ hãi đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, nói trong tiếng khóc nức nở, "Trời ơi, trên báo đưa tin lung tung gì đó, em lo lắng đến gần chết......"

Chị Dư ho nhẹ một tiếng, Đan Nhất Thuần lúc này mới buông Đàm Dịch Khiêm ra, nín khóc cười.

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt nhìn Đan Nhất Thuần,nói chậm rãi, "Em qua bên kia ngồi, anh và chị Dư có chuyện cần nói."

Đan Nhất Thuần ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ, em vừa chụp ảnh quảng cáo, mệt quá, em ra ghế salon chợp mắt một lát." Đan Nhất Thuần là ngôi sao nữ nổi tiếng thé giới, nhưng sở dĩ cô có thể đạt được thành công như ngày hôm nay chủ yếu nhờ vào quan hệ giữa cô và Đàm Dịch Khiêm.

"Ừ." Đàm Dịch Khiêm đáp lại, đưa mắt nhìn tờ báo trong tay.

Những tờ báo này đều ra lò ngày hôm nay,các trang nhất đều xoáy vào tin anh bị thương nặng vì tai nạn giao thông.

Chị Dư cau mày, "Tổng giám đốc, chuyện này nhất định là có ngườiác ý, có cần tôi đi điều tra kẻ chủ mưu phía sau không?"

Đàm Dịch Khiêm chưa đáp lại chị Dư,thì cửa phòng tổng giám đốcđã bị người đẩy ra, người tới chính là Robert.

Chị Dư kinh ngạc nhìn Robert, sửng sốt một giây rồi lễ phép kêu, "Ngài Robert."

Robert quay mặt về phía chị Dư nói, "Tôi đây, tên tiếng Trung là Kiều Sở Ngạn, kinh doanh một khách sạn cao cấp ở Male, chị có thể kêu tôi là ‘Tổng giám đốc Kiều’, chị kêu tôi ngài Robert tôi vẫn cảm thấy là lạ."

Chị Dư mỉm cười, "Vâng."

Robertđưa mắt nhìnvề phía Đàm Dịch Khiêm, cười he he, "Như thế nào, thấy tin mình bị thương, có cảm tưởng gì?"

Đàm Dịch Khiêm nhướng mày, " Cậu làm?"
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...