Robert khẽ gõ cửa phòng tổng giám đốc Đàm thị.
“Mời vào.”
Ngữ điệu của Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn lãnh đạm, Robert đẩy cửa vào: “Hi, tổng giám đốc Đàm!”
Đang vùi đầu trong đống văn kiện, Đàm Dịch Khiêm ngước mắt nhìn Robert: “Ngọn gió nào đưa cậu tới đây vậy?”
Robert đứng khoanh tay dựa vào khung cửa, ung dung nhìn Đàm Dịch Khiêm, khóe miệng nhếch lên: “Đêm khuya không về nhà với vợ yêu mới cưới mà vẫn còn thời gian ngồi đây bận rộn làm việc sao?”
Đàm Dịch Khiêm tiếp tục vùi đầu vào đống văn kiện trước mặt, trầm giọng nói: “Chị Dư đã nói gì với cậu?”
Robert trả lời thành thật: “Mình hỏi cái gì chị Dư đương nhiên trả lời cái đó!”
Đàm Dịch Khiêm cũng chẳng ngẩng đầu lên, đáp hờ hững: “Xem ra cậu đang có điều gì muốn nói?”
“Tổng giám đốc đúng là tổng giám đốc, không thể lừa cậu được!” Robert trông vô cùng hăng hái, anh đi tới trước bàn làm việc, ra vẻ phiền não nói: “Nên mới nói, tuyệt đối đừng bao giờ thích người phụ nữ nào cả, trên đời này phụ nữ là loại động vật phiền toái nhất!”
Đàm Dịch Khiêm nhíu mày: “Tại sao tối nay cậu lại có thời gian tới đây tâm sự với mình về chuyện tình yêu vậy?”
Robert hiên ngang lẫm liệt nói: “Nhìn anh em khổ vì tình, với tư cách là người đàn ông tiêu chuẩn điển hình ‘Đi giữa vạn bụi hoa, mảnh lá nhỏ cũng không dính vào người’, Robert mình quyết tâm cứu vớt tình yêu của cậu!”
Đàm Dịch Khiêm hừ mũi coi thường.
Robert bắt đầu nói, anh đã có nhiều năm kinh nghiệm tìm hiểu “các bụi hoa”: “Mình cho cậu biết, thật ra thì phụ nữ rất khó theo đuổi, nhưng lại là loài động vật dễ dụ nhất trên đời…”
Đàm Dịch Khiêm buông văn kiện trong tay ra đứng lên.
Robert cho rằng Đàm Dịch Khiêm muốn đi, vội vàng chắn trước mặt người bạn tốt: “Cậu nghe mình nói đã!”
Đàm Dịch Khiêm rốt cuộc cũng nhìn thẳng vào Robert, bờ môi mỏng hờ hững nhếch lên: “Cậu nói tiếp đi.”
Robert lúc này mới thỏa mãn bỏ qua cho Đàm Dịch Khiêm, khóe miệng nâng lên thành một đường cong: “Lần trước mình đã thấy người phụ nữ của cậu. Nói thật, cô ta đúng thật là người phụ nữ phương Đông xinh đẹp nhất mà mình từng gặp, ăn mặc giản dị nhẹ nhàng nhưng rất thanh lệ thoát tục…”
Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, có vẻ không vui nói: “Nói vào điểm chính!”