Có lẽ do ánh mắt quá nóng bỏng của anh, sợ anh có ý đồ kỳ quái gì, cô giãy giụa mạnh hơn “Mau thả tôi ra…”
Anh nắm lấy đôi tay không an phận của cô, cô cố gắng giãy ra nhưng đều vô ích.
Hơi thở hai người hòa lẫn với nhau trong gang tấc, nhìn đôi mắt của anh trong bóng tối vẫn sáng chói như sao, cô thậm chí không dám thở mạnh, vì quá căng thẳng mà ngực không ngừng phập phồng.
Bỗng dưng, ánh đèn pin của nhân viên quản lý khách sạn chiếu ra vườn hoa “Rất xin lỗi quý khách, do cầu chì của khách sạn bị chập, sẽ có điện ngay đây, xin quý khách bình tĩnh chớ nóng vội…”
Chớp mắt, ánh sáng đèn pin yếu ớt quét qua góc Đàm Dịch Khiêm.
Tuy ánh sáng rất yếu nhưng đủ đủ chiếu khuôn mặt anh tuấn, góc cạnh rõ ràng của Đàm Dịch Khiêm, cùng ánh mắt kinh hoàng của cô đang nhìn chằm chằm vào anh.
Lúc này, thái độ của anh cũng không kiêu căng tà nịnh, cũng không ác ý cợt nhả như trong tưởng tượng của cô, sự trầm tĩnh của anh khiến cô không sao suy nghĩ nổi.
Suy nghĩ của cô đình trệ. Giờ khắc này cô cảm thấy ánh mắt anh đang nhìn sâu vào mắt mình, có cảm giác như một người đàn ông đang nhìn chăm chú vào mắt người phụ nữ mình thích, hơn nữa đây là vẻ mặt cô chưa từng nhìn thấy ở anh, cho dù anh đã làm những hành động tinh tế thể hiện sự thương yêu với cô, cô cũng chưa từng thấy…
Anh nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, trong đầu lóe lên hình ảnh cô mặc váy cưới ngượng ngùng trước mặt anh… Khi đó cô tràn đầy hạnh phúc, xinh đẹp động lòng người.
Bỗng chốc, anh đặt tay cô lên tường, đầu hơi nghiêng…
Trong tình cảnh tối đen, cô không sao hiểu ý đồ của anh là gì, nhưng cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh mỗi lúc một gần hơn…
Cô luống cuống hốt hoảng muốn kháng cự, nhưng đôi tay ấm áp của anh vẫn giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể nhúc nhích.
Nhưng, khi cô cảm thấy chóp mũi anh sắp chạm vào cô, hai tay anh đột nhiên buông lỏng…
Cô không ngừng giãy giụa cuối cùng đẩy được anh ra, với bộ mặt sợ hãi, cô chạy đại vào toilet, sau đó mò mẫm khóa trái cửa lại.
Một giây sau, ánh điện lóe sáng.