Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 216: Thằng nhóc miệng còn hôi sữa !!


Chương trước Chương tiếp

Cửa phòng vừa mở ra , môi cô liền bị anh mãnh liệt hôn vào :”Ưm . . . khoan . . . đã . . . anh !”

Nụ hôn vừa ngang ngược vừa một phần cưỡng bức , khiến cô phải chủ động ôm cổ anh mới có thể ổn định thân thể của mình . Ước chừng hôn hít thật lâu , anh mới chịu buông cô ra.

Cô tựa vào đầu vai anh thở hồng hộc , ngón tay mảnh khảnh trắng noãn khẽ vuốt ve trên vai của anh :”Không phải anh nói có chuyện cần nghe ý kiến của em sao ?!” Thế nào lại biến thành như vậy rồi ?! Những lời này cô chỉ dám nghĩ thầm trong bụng , rất ngại phải hỏi ra miệng .

“Khi nãy nhìn em như đang quyến rũ anh , vì thế khi vừa về phòng , anh đương nhiên không thể chờ đợi , muốn thỏa mãn cho em trước rồi tính đến chuyện kia . . .!” Anh chậm rãi nói , vờ như chuyện này là tại ham muốn của cô , chứ không phải là anh nôn nóng .

Vũ Nghê chau mũi , lười phải tranh luận :”Đừng đối tốt với em như vậy , không thì em lại phải yêu anh mất !”

Nghe Vũ Nghê nói vậy khiến Lạc Ngạo Thực nhíu mày lại :”Hoan nghênh em yêu anh !”

“A , đừng đùa em có được không ?! Ha ha , em cũng đã là mẹ của một đứa trẻ sáu tuổi rồi , không còn ở cái thời mười hai , mười ba tuổi xúc động biết yêu nha !” Cô đẩy thân thể anh ra , bước tới một góc của thư phòng , tìm ghế salon , ngồi xuống
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...