Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 213: Tay anh đặt ở đâu ?!


Chương trước Chương tiếp

Ba người lớn lo sợ giật mình , hoảng loạn mở to hai mắt .

Tư Vũ uống xong ly nước ngọt của Lạc Dật , theo lý thuyết cũng không có gì quan trọng , mấu chốt là môi cô đang chảy máu . Căn bản có đến chín mươi phần trăm cơ hội lây lan !

“Không thể nào . . . . . .” Trước hết là phản ứng của Bùi Tạp Tư , anh chạy lại dùng lực vỗ sau lưng cô :”Phun ra , Tư Vũ , em mau khạc ra . . . . . .” Thật ra thì dù có làm động tác này , cũng đã quá muộn rồi , tâm trí rối loạn khiến anh chẳng biết làm cách nào tốt

Vũ Nghê không biết làm sao , chỉ biết liên tục lắc đầu .

“Đi bệnh viện !” Lạc Ngạo Thực tương đối tỉnh táo , mở miệng hô to

“Đúng , đi bệnh viện , có lẽ ở đó sẽ có biện pháp !” Vũ Nghê tán đồng gật đầu , lập tức xoay người hướng lên trên lầu , chuẩn bị thay quần áo.

Hai đứa bé không hiểu vì sao ba người lớn lại khẩn trương thế , đâm ra tớ nhìn cậu , cậu nhìn tớ !

“Bọn họ lo lắng gì nhỉ ?! Là do cô uống nước ngọt sao ?!” Hoan Hoan khó hiểu nói , trong đầu cứ thắc mắc mãi . ”A , Lạc Dật , nhất định là mọi người sợ cậu !”

Lạc Dật gãi gãi sau gáy , không rõ ràng lắm , nói :”Sợ tớ cái gì . . . chẳng qua là nước ngọt của tớ uống dư thôi mà ! Thiệt là , không thể lý giải vì sao lại thế . Hoan Hoan , đi , chúng ta lên lầu chơi !”

“Ừ , được . . . . . .” Hoan Hoan bày tỏ đồng ý , hôm nay mọi người quả thật kỳ quái nha , xem cô Tư Vũ cứ như con nít vậy .

Dùng sức ho một hồi lâu , sau đó Tư Vũ liền ngăn cản động tác của mọi người :”Anh . . . . . .” Cô muốn nói cho bọn họ biết , rằng cô không sao cả !
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...