Một lát sau, đợi đến lúc thích ứng được với ánh sáng, lúc này Tiêu Viêm mới chậm rãi mở to mắt, bên tai tràn ngập âm thanh huyên náo.
Mở mắt ra, tại tầm mắt xuất hiện một tòa thành thị khổng lồ. Đứng ở lối ra của tường thành, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn hai bên đường ngã tư chi chít cửa hàng đẹp đẽ cùng với người qua lại trên ngã tư, không khỏi tán thưởng một tiếng, quả không hổ là thành thị lớn nhất phía Đông của Gia Mã đế quốc. Lưu lượng người cùng độ phồn hoa chỉ sợ Hắc Nham thành mà Tiêu Viêm lần trước nhìn thấy mới có thể so sánh.
Đứng ở trên ngã tư đường, Tiêu Viêm bất ngờ nghe được thấy âm thanh ồn ào khiến cho tai có một chút khó chịu, trên mắt khó có thể che dấu vẻ mỏi mệt, xoa xoa huyệt Thái Dương, quay đầu về phía Hải lão nói:" Liên tục chạy hai ngày đường, trước tiên chúng ta tìm một chỗ nghỉ tạm, sau thuận tiện hỏi thăm tin của Mặc gia?"
" Ừ, cũng được." Nghe vậy, Hải Ba Đông hơi gật đầu, tuy nói đã tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng, sự chịu đựng mệt mỏi vượt qua người thường, dù sao hai ngày nay phi hành liên tục không nghỉ ngơi, đấu khí tiêu hao cũng thực sự quá lớn, cho nên có thể nghỉ ngơi một chút Lão đương nhiên sẽ không từ chối.
Nhìn thấy Hải ba Đông gật đầu, Tiêu Viêm cười cười, theo dòng người đi lên phía trước.
Một đường đi qua, chung quanh nhiều biển hiệu làm cho mọi người rối mắt, làm cho Tiêu Viêm có vẻ kinh ngạc. Lúc sau khi đí qua ngã tư đường, Tiêu Viêm chép miệng, khẽ cười nói:" Ngã tư đường này ta tính có tổng cộng 103 gian hàng, trông đó có 74 gian hàng có biển hiệu đề một chữ " Mặc ", bọn họ nói Mặc gia ở Diêm thành này là bá chủ, xem ra quả nhiên không giả ".