Đấu Phá Thương Khung

Chương 118: Chương 118: Sinh tử trốn chết: Ưng Chi Dực


Chương trước Chương tiếp

Chỗ cửa đá tối đen, mười đạo nhân ảnh chậm rãi từ bóng đêm ngoài cửa đi vào, cuối cùng mạnh mẽ đem cánh cửa đá phá huỷ đi.

Một đạo nhân ảnh từ phía sau đi ra, cuối cùng tại ánh trăng chiếu rọi trên mặt đất, lộ ra diện mục, đúng là đội trưởng của Lang Thủ dong binh đoàn, Mục Lực.

Ánh mắt đầu tiên của hắn là đảo qua đống kim tệ kim quang lập loè bên trong thạch thất, trong mắt Mục Lực đã xẹt qua một tia tham lam, l**m l**m môi, liếc mắt nhìn qua chiếc hộp đá mà hai người Tiêu Viêm đang mở, không khỏi mỉm cười nói:" Thật có lỗi đã quấy rầy hai vị."

Chậm rãi nắm chặt chiếc chìa khoá trong tay, sắc mặt Tiêu Viêm có chút âm trầm, liếc mắt nhìn Tiểu Y Tiên bên cạnh lông mày đang dựng lên, quay về Mục Lực lạnh lùng nói:" Ngươi theo dõi chúng ta?"

" Không tính là theo dõi, mấy ngày trước ta có biết được thông tin tình báo chuyện Tiểu Y Tiên đi tìm bảo khố trong động, nhưng vì không biết vị trí chính xác cho nên...." Mục Lực nhún vai cười nói.

" Ngươi như thế nào lại có tin tình báo? Chuyện này ta chỉ có đề cập qua với trợ thủ Lỵ Phỉ, ngươi... ngươi nghe từ nàng ta?" Tiểu Y Tiên đầu tiên trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc, sau đó nhanh chóng chuyển thành phẫn nộ.

" Ha ha, nữ nhân ngu ngốc, chỉ cần nói ngon nói ngọt một chút là có gì trong lòng đều đem ra hết." Mục Lực mỉm cười, cũng không phủ nhận phán đoán của Tiểu Y Tiên.

" Ngươi là một tên hỗn đản." Mày liễu dựng đứng, Tiểu Y Tiên mắng một câu.

" Thật có lỗi, mấy thứ này đối với Lang Thủ dong binh đoàn chúng ta quá mức trọng yếu, chỉ cần có được nó là chúng ta có thể dễ dàng thu thập tất cả các thế lực trong Thanh Sơn trấn, đến lúc đó mới đủ tư cách phát triển thực lực ra bên ngoài. Trong mắt ta không bao giờ nghĩ cực hạn chỉ nằm trong cái thôn nho nhỏ này." Mục Lực nhàn nhạt nói.

" Đem tất cả giao cho ta đi Tiểu Y Tiên, ta vốn rất có cảm tình với ngươi, ngươi nên hiểu rõ, chỉ cần ngươi đi theo ta, đến sau này ta chưởng quản Lang Thủ dong binh đoàn, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi." Giương ánh mắt đầy thâm tình nhìn Tiểu Y Tiên, thanh âm của Mục Lực chợt trở nên nhu hoà.

" Đi theo ngươi? Ta hiện tại nói chuyện cùng ngươi đã thấy ghê tởm lắm rồi." Thanh âm đầy trào phúng của Tiểu Y Tiên vang lên, có chút không coi hắn ra gì. Mục Lực mua chuộc người bên cạnh để theo dõi nàng đã làm cho nàng cực kì phẫn nộ.

Mục Lực cười cười, trong mắt hiện lên một tia âm lãnh, nhẹ giọng nói:" Không việc gì, vậy ta sẽ cưỡng ép bắt ngươi ở bên cạnh ta." Nói xong, ánh mắt Mục Lực di chuyển sang Tiêu Viêm đang đứng trầm mặc ở một bên, cười nói:" Sớm khuyên ngươi gia nhập Lang Thủ dong binh đoàn nhưng ngươi hết lần này đến lần khác không nghe, hiện tại cho dù ngươi muốn gia nhập cũng đã quá muộn."

" Cái dong binh đoàn đến một Đại đấu sư cũng không có, vậy mà cũng dám kiêu ngạo sao?" Sờ sờ mũi, Tiêu Viêm lắc đầu châm chọc.

" Ít nhất là giết ngươi rất dễ dàng." Mục Lực cười tươi nhưng sát ý lẫm liệt.

" Đem tất cả mọi thứ giao ra đây, ta sẽ cho ngươi chết được nguyên vẹn." Hai tay khoanh trước ngực, Mục Lực âm lãnh nhìn Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm âm trầm cắn cắn môi, ánh mắt đảo qua những huy chương cấp bậc của hơn mười tên lính đánh thuê đang đứng ở cánh cửa đá đã hoàn toàn bị phá hỏng, mười tên đánh thuê này thực lực đều là tứ tinh đấu giả cùng trên dưới ngũ tinh, còn thực lực của Mục Lực là lục tinh đấu giả.

Trong lòng thầm tính toán thực lực của đối phương một chút, Tiêu Viêm trong tâm có chút nặng nề, hắn bây giờ tối đa chỉ có thể đối phó được với một gã tứ tinh đấu giả, bất quá nếu gỡ trọng kiếm màu đen trên lưng xuống thì có thể chống đỡ được với lục tinh đấu giả một thời gian.

Nhưng lúc này chỗ cửa đá là hơn mười tên lính đánh thuê thực lực không tầm thường, với thực lực của Tiêu Viêm lúc này, nếu vào tình huống bị bọn họ vây công thì tám chín phần mười sẽ bị chém chết ngay tức khắc.

" Sư phụ? " Trong lòng Tiêu Viêm gọi Dược lão một câu, bất quá không thấy có nửa điểm đáp lại, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ lắc đầu, xem ra muốn để Dược lão giải vây giúp quả thực không có nhiều khả năng.

Mục Lực ôm cánh tay đứng giữa cánh cửa đá, thần tình đầy cợt nhả nhìn những biến hoá liên tục trên sắc mặt Tiêu Viêm, trong lòng có cảm giác như mèo vờn chuột.

" Nói thật là ngươi rất có thiên phú, nhưng bây giờ thì vẫn chưa đủ mạnh đâu. Nói thật sau này ta rất sợ ngươi trả thù, cho nên để tránh gặp phải tình huống làm cho ta khó ăn khó ngủ như vậy phát sinh, hôm nay ngươi phải chết ở chỗ này."
...


Loading...