Cái gọi là hy vọng càng cao thất vọng càng sâu, hôm nay các tướng sĩ của thiết lang quân đoàn đã hoàn toàn thấm nhuần đạo lý của những lời này, khi bọn hắn lòng tràn đầy vui mừng vì thăng quan tiến chức giết về phía thiếu niên đơn độc kia thì tuyệt đối không có nghĩ đến chính mình tức thì trở thành mỹ vị cho một đại hải quái.
Cho nên, sau khi mà cái thân thể to lớn như cái núi thịt của Mạt Mạt Ni Áo La Đế Tạp La Tư đột nhiên xuất hiện trên quảng trường, liền trực tiếp đè chết tươi mấy trăm người, tiếng kêu thê lương thảm thiết của mấy trăm người bị đè chết kia như là hồi chuông cảnh báo đánh vào trong lòng người, cơ hồ tất cả mọi người đều là trợn tròn mắt. Đương nhiên, bọn hắn cũng không có ngốc mà đứng đó chịu chết, cơ hồ là không hẹn mà cùng kêu hét hoảng sợ, sau đó nháo nhào xoay người cất bước bỏ chạy.
Nhưng mà chạy được sao? Trên quảng trường này người người tấp nập, người chen chúc nhau, còn tạo thành một vòng vây dầy đặc xung quanh ta, tất cả bọn hắn đều nóng lòng muốn bắt ta, bây giờ muốn xoay người bỏ chạy cũng phải có đường a? Trên quảng trường cả người lẫn ngựa đứng sát nhau đến mấy vạn, tập trung lại dễ dàng, nhưng mà muốn tản ra, thì cũng không phải chuyện trong khoảnh khắc là làm được.
Đại hải quái ngược lại thì không quản mấy chuyện này, hắn từ sau khi ăn Tri Chu Tà Thần thì đã gần năm sáu tháng qua không ăn cái gì, cốt nhục của Tri Chu Tà Thần sớm đã bị hắn tiêu hóa, duy nhất còn lại chính là ma hạch của Tri Chu Tà Thần, nhưng thứ đó không thể chống đói được, cho nên đại hải quái cũng đã đói muốn điên rồi.
Sau khi hắn vừa xuất hiện, nhìn thấy nhân mã trên đất thì liền mừng rỡ như bắt được vàng, trực tiếp hướng đám đông vươn ra tám cái xúc tu cự đại. Cuồn cuộn lùa nhân mã hướng vào trong miệng mình. Xúc tu của hắn dài đến ba trăm thước a, hơn nữa còn có miệng hút, chẳng mấy chốc một chu vi lớn trên quảng trường biến thành đất trống.
Bần đạo tuy rằng nhiều ít có chút không đành lòng, thế nhưng dù sao cũng là ở trên chiến trường, ta không giết bọn hắn thì bọn hắn sẽ giết ta, cho nên không đàng lòng cũng phải nhẫn. Bất quá, ta thật sự không muốn nhìn thấy bộ dáng chết thảm của bọn hắn, vì thế liền cất bước bay lên trên đỉnh đầu đại hải quái, sau đó đứng ở trên cao nhìn xuống, quan sát tình thế và hoàn cảnh chung quanh.
Rất nhanh, địa hình xung quanh cả tòa giáo đường đã bị ta thu vào trong tầm mắt. Giáo đường nơi này là xây dựng tại chân núi của một ngọn núi, địa thế coi như là bằng phẳng, hơn nữa địa hình rộng rãi, cũng không có chướng ngại gì, là nơi tốt cho kỵ binh tung hoành, chẳng thể trách trong mười vạn người của thiết lang quân đoàn thì có đến tám vạn là kỵ binh.
Kiến trúc cả tòa giáo đường được hợp thành bởi quần thể kiến trúc khổng lồ. Thực khó có thể tưởng tượng, tại vùng đất trước sau không có cái đại thành thị nào lại vẫn có thể có một quần thể kiến trúc quy mô kinh người đến vậy. Địa phương chúng ta chiến đấu kịch liệt đại khái là ở vị trí phía sau trung tâm của giáo đường dựa vào, hẳn là giáo đường xa hoa nhất, địa điểm quan trọng nhất.