Tru Tiên

Chương 93: Hoàng tước


Chương trước Chương tiếp

   
Chuyện xảy ra quá đột nhiên, trong bóng tối thình lình sinh biến, đám môn nhân Trường Sinh Đường nhất thời đều kinh hoàng, không thể lập tức phản ứng lại.
Liền trong nháy mắt điện quang hỏa thạch đó, phe chính đạo đã sớm có chuẩn bị chia nhau mà hiện thân, ai ai cũng ngự khởi pháp bảo, cứ thẳng tay chém giết. Lấy hữu tâm mà đánh vô tâm, tự nhiên là chiếm tiện nghi hơn xa, hơn nữa đệ tử chính đạo ở đây không có ai không là truyền nhân xuất sắc của các đại môn phái, đạo hạnh tu hành có lẽ không so bì được với các nhân vật như Ngọc Dương Tử, nhưng đối phó với môn chúng bình thường thì lại hơn quá xa.
Giờ phút này như hổ lọt vào bầy dê, chính ma hai đạo luôn luôn gây cừu chuốc oán, lúc hạ thủ dĩ nhiên là không thể lưu tình, chỉ thấy đủ loại ánh sáng chớp nhoáng giữa màn đêm, tiếng gào thét thảm thương vang vọng mang tai bất tuyệt, mùi máu phiếm dâng, phiêu phưỡng trong vùng đầm lầy.
Mặt tiền phong dẫn đầu các vùng sáng đầy màu sắc, lấp loáng một đạo hàn quang diệu mắt màu bích lục, chính là Trảm Long Kiếm của Thanh Vân Môn Long Thủ Phong đệ tử, Lâm Kinh Vũ.
Con người trẻ tuổi trước đây chưa từng lội sông leo núi xông pha giang hồ vào giờ phút này lại đột nhiên oai phong thu hút sự chú ý như vậy, Trảm Long Kiếm ì ầm vang vọng, hào quang màu bích lục xung thẳng lên trời, bao bọc lấy chủ nhân của nó, không một chút cố kỵ e dè xông thẳng vào giữa đám đông Trường Sinh Đường.
Đó chính là đạo ánh sáng chói lọi nhất giữa đêm tối, nhãn thần của gã lạnh giá, sâu kín trong tròng mắt lại tựa như có một tia cuồng nhiệt, phảng phất khát vọng nhìn thấy máu tươi phún trào bên dưới hàn quang trước mặt.
Số môn chúng Trường Sinh Đường hàng đầu, khi ánh sáng bích lục đó lướt qua, liền hóa thành trận mưa máu lắt rắt.
Đám đông huyên náo, ùn ùn vây kín, nhưng Lâm Kinh Vũ không ngờ căn bản bất chấp tới địch nhân tập kích sau lưng, chỉ nhìn thẳng về phía trước, xông thẳng vào chỗ đông người nhất, tung hoành xung sát, không gì ngăn chặn được, nơi nào gã đi qua, máu thịt vung vãi tứ phía. Một hồi sau các đệ tử chính đạo kia cũng đã lên tới, đủ thứ pháp bảo tàn sát môn nhân Trường Sinh Đường.
Tiêu Dật Tài đang chìm mình giữa loạn chiến, nhưng vẫn lo lắng cho Lâm Kinh Vũ, cao giọng: "Lâm sư đệ, cẩn thận...".
Chỉ là Lâm Kinh Vũ xem chừng căn bản không còn nghe thấy lời cảnh cáo của ai nữa, giờ này phút này, gã đã không còn là thiếu niên năm xưa học nghệ ở Long Thủ Phong nữa, vung vít Trảm Long Kiếm, kiếm quang bọc thân huyết tẩy Ma giáo môn đồ!
Không biết có bao nhiêu môn nhân Trường Sinh Đường vây kín lấy gã mà kể, nhưng gã vẫn không một lần quay đầu lại nhìn. Trảm Long Kiếm loang loáng tung lượn giữa màn đêm, máu tươi tầng tầng lớp lớp cứ phún lên rồi lại rơi xuống trước mặt gã, thấm đẫm y phục gã.
Cứ như vậy, vô số môn nhân Trường Sinh Đường rượt theo sau lưng gã, nhưng trước mặt gã lại có ai dám cản đường? Người người nối đuôi nhau đào tẩu, không dám đối diện với con người như một cuồng ma đó.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...