Tiểu Hoàn khẽ nhíu mày,đôi mắt tiếp nhận dương quang,dần dần sáng trở lại,nhìn ngó thận trọng trước sau rồi chỉ tay vào tờ giấy trắng,bên trên của ba chữ "Tần Vô Viêm" ấy,nét bút ngay ngắn tường minh,liền mạch gẫy gọn sắc nét mà vẫn tròn trịa,bay bổng.
Tiểu Hoàn nháy mắt,bất chợt cười lên rồi nói:"Vị khách quan,tên ngài bên trong có lửa,bản thân phải song hoả chí dương có thế,nhưng bên trong ấy là "vô" trấn áp,phong hồi lộ chuyển,bề ngoài thanh tao nhàn nhã mà bên trong ẩn tàng sát cơ;lại còn chữ "Tần" đứng ở phía tây,ủng hộ ngài đi về hướng tây âm hàn là đất đại lợi!".
Ngay lúc đó,tiểu hoàn đưa tờ giấy về phía bàn nhè nhẹ buông ra,nhìn Tần Vô Viêm giảng giải:"Tây phương tử trạch,đúng là nơi âm khí ẩm ướt,ngài cứ đi tới đó,vận mệnh nhất định không tệ".
Tần Vô Viêm đang cười nhẹ,trên mặt chuyển sang tái dần tựa hồ sắc diện biến chuyển,đáp:"Đa tạ cô nương,đây là mười hai lượng,mong cô nương nhận lấy".Nói xong lấy mười hai lượng bạc trong bọc ra,đặt lên mặt bàn.
Tiểu Hoàn nhìn thấy,vẫn ngồi yên bất động,Chu Nhât Tiên đứng gần đó liền bước tới,vừa nói vừa cười lớn:"Đa tạ khách quan".
Tần Vô Viêm mỉm cười,sau một hồi suy nghĩ,lại lấy mười hai lượng nữa,đặt lên bàn,Chu Nhất Tiên giật mình,nói:"Khách quan,ngài thế này..."
Tần Vô Viêm thốt:"Tại hạ trả cho một vị bằng hữu,cũng muốn vào trong tử trạch kia,làm phiền cô nương xem cho hắn một chữ"
Tiểu Hoàn giật mình,Tần Vô Viêm lấy giấy bút,viết lên trên đó hai chữ,quay ra nói với tiểu hoàn:"Cô nương,hắn là Quỷ Lệ!"
Trên con đường lớn,xuất hiện thanh âm vang vọng xung quanh rồi đột nhiên im ắng trở lại như cũ.
Vài người lặng lẽ quay lại,vài người khác xích lại gần nhau,tại nóc nhà góc đường,lờ mờ bóng nhân ảnh,bây giờ tuy đang là ban ngày nhưng đột nhiên lại xuất hiện một chút hàn khí.
Ở giữa sân mọi người có cảm giác thay đổi này không thể hiểu nổi,Chu Nhất Tiên cau mày,đảo mắt nhìn tứ phía,quay lại khẽ thầm thì to nhỏ,Tiểu Hoàn đã bỏ tờ giấy xuống,nhẹ nhàng đáp:"đối bất trụ,khách quan,trong chữ có 1 đường,tất phải cầu tới cuốn sách của ta,phải coi lại đã"
Tần Vô Viêm chẳng hề hối thúc,phảng phất một nụ cười phiêu đãng,nói:"Vậy àh?"
Nhìn bề ngoài của hắn,không thể hiểu nổi hắn đang nghĩ gì,trở lại đứng trứơc bàn,Tiểu Hoàn biến sắc,ngay lúc đó,đột nhiên duỗi thẳng ngón tay,đặt lên tờ giấy viết hai chữ "Quỷ Lệ".Lúc đó,bỗng nhiên,ở phía sau có người cất tiếng:"Cô nương,xin hãy xem giúp ta hai chữ".