Tôi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài đại lý xe, chỉ thấy Triệu Nhan Nghiên nằm ngã cách đại lý xe không xa, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng chảy máu, cách nàng không xa là một chiếc Mercedes, bên cạnh là một tiểu tử miệng ngậm thuốc lá, cau mày nhìn Nhan Nghiên ở dưới đất.
"Nhan Nghiên!" Tôi kêu to chạy tới, thoáng cái té ngã trên đất! Giờ phút này đầu óc của tôi trống rỗng! Kiếp trước tôi chết đi là vì ai, tôi sống lại là vì ai?! Tất cả đều là bởi vì Nhan Nghiên, có thể nói rằng nàng là tất cả của tôi, nếu như lúc này nàng chết đi, cuộc sống với tôi còn ý nghĩa gì nữa cơ chứ!
"Nhan Nghiên, em làm sao vậy, em đừng làm anh sợ!"
Tôi ôm cổ Nhan Nghiên, thanh âm run run nói.
Lịch sử thay đổi, hoàn toàn thay đổi! Nó không còn phát triển như cũ nữa! Tôi không còn tiên đoán được những việc xảy ra sau này nữa!
Lúc này Vi Nhi và Lưu Duyệt cũng chạy tới đây, thấy Nhan Nghiên như vậy thì sợ hết hồn, nước mắt của Lưu Duyệt lập tức rơi xuống, quỳ gối bên cạnh người Nhan Nghiên, nghẹn ngào nói: