Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 687


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Trường Sinh xoay người sang chỗ kh?c, ng?n tay thon d?i xoa một ch?t ở tr?n cửa sổ thủy tinh, sau một l?t, rốt cuộc cậu ta vẫn quyết định: “Anh gi?p chị ấy một ch?t đi, chuyển tới bệnh viện tốt một ch?t.”

H? Dĩ Kiệt ngẩn ra, đ?y mắt lại c? một ch?t ?nh s?ng ngọc rực rỡ: “Cậu, cậu quả thật nghĩ như vậy?”

Trường Sinh nghi?ng mắt nh?n hắn: “T?i c?n chưa c? ?ch kỷ đến mức lấy t?nh mạng của chị ấy l?m lợi thế.”

H? Dĩ Kiệt đột nhi?n c? ch?t thẹn th?ng, nhưng nh?y mắt hắn liền thu liễm thần sắc n?i: “Cậu y?n t?m, t?i lập tức sai người đi l?m, chỉ l?...”

“Chỉ l? t?i muốn đưa c? ấy đến th?nh phố C, ở b?n cạnh, c? một số chuyện kh?ng tiện.”

“Sao lại kh?ng tiện?” L?ng m?y Trường Sinh liền treo ngược l?n, cười lạnh một tiếng: “T?i ngược lại đ? qu?n, ch?nh l? rất kh?ng tiện, đ?n ?ng c? nh? c? vợ, sao lại c? thể vội trước vội sau v? sinh mạng một người phụ nữ kh?c...”

“L? t?i c? lỗi với c? ấy.” H? Dĩ Kiệt mặc cho cậu ta ở một b?n ch?m chọc khi?u kh?ch, hắn chỉ l? bộ dạng phục t?ng rũ mắt, nhẹ nh?ng cầm tay Tương Tư, v? do truyền dịch, tay c? rất lạnh, hắn cẩn thận từng li từng t? cầm đầu ng?n tay lạnh lẽo của c? v?o trong tay ấm ?p, ?nh mắt giằng co ở tr?n mặt của c?, l?m thế n?o cũng kh?ng dời đi được.

Trường Sinh đứng ở một b?n nh?n một m?n n?y, ?nh nắng sau giờ trưa chiếu v?o theo cửa sổ, ve ngo?i cửa sổ k?u kh?ng ngừng một tiếng lại một tiếng, hơi n?ng l?m cho người ta n?n n?ng bất an, miệng kh? lưỡi kh?. Trong đ?i mắt cậu ta nh?n thấy hai người kia, một nhỏ nhắn xinh xắn đ?ng thương, một th?nh thục nội liễm, tuy vừa nh?n sẽ cảm thấy kh?ng được tự nhi?n n?i kh?ng n?n lời, nhưng nh?n lại, sẽ chỉ cảm thấy bức tranh n?y rất h?i h?a.

Cậu ta xoay người sang chỗ kh?c, quần ?o cũ kh?ng che đậy được một th?n kh? chất thanh t? của cậu ta, ?nh nắng ng?y m?a h? cũng kh?ng c? phơi đen cậu ta, cậu ta giống như l? một c?y tr?c xanh tươi đứng ở đ?, liếc mắt nh?n, l?ng giống như tr?n đầy hơi lạnh. Trường Sinh c?i đầu thở d?i một hơi, xoay người, như l? ngọn gi? rất nhẹ lặng lẽ đi ra ngo?i.

Một tay H? Dĩ Kiệt cầm tay Tương Tư, một c?i tay kh?c lại thỉnh thoảng cầm khăn lau mồ h?i cho c?, c? đang truyền dịch, nhưng nhiệt độ vẫn lu?n c? xu thế tăng l?n, l?ng H? Dĩ Kiệt n?ng như lửa đốt. Vừa rồi gọi điện thoại cho thư k? Triệu, muốn anh ta an b?i thỏa đ?ng, kh?ng biết c?n bao l?u nữa, hắn hận kh?ng thể lập tức liền mang Tương Tư rời khỏi nơi n?y...

Trong l?ng nghĩ như vậy, lực đạo cầm tay c? bỗng nhi?n gia tăng th?m mấy phần, c? bỗng nhi?n giật giật, hai l?ng m?y d?i nhỏ liền nhẹ nh?ng nh?u lại, m?i đang mấp m?y, tựa hồ muốn n?i g? đ?, nhưng khớp h?m cắn chặt n?i kh?ng ra lời...

Trong ph?ng ồn ?o, thỉnh thoảng c? người ra ra v?o v?o kh?ng ngừng, tiếng n?i chuyện hỗn loạn, ?m thanh ầm ĩ huy?n n?o, c? ngủ kh?ng y?n, th?n thể lăn qua lăn lại hai lần, bỗng nhi?n liền mơ mơ m?ng m?ng mở mắt ra...

H? Dĩ Kiệt vui vẻ, đang muốn mở miệng, lại chợt nghe một y t? x?ng tới, giọng n?i b?n nhọn h? l?n; “L? Th?y Lan, k?u n?y giờ sao kh?ng l?n tiếng? Đến phi?n c? đi lầu ba ph? thai...”

Một c? g?i c?n trẻ tuổi đ?p một tiếng, đ? đ? k?o k?o đi ra ngo?i, to?n th?n Tương Tư lại bỗng nhi?n run rẩy l?n, sắc mặt c? trở n?n trắng bệch, mồ h?i lạnh to?t ra. H? Dĩ Kiệt bị dọa, t?m đều nh?o lại một chỗ, hắn cuống qu?t nghi?ng người qua cầm vai của c? ?n nhu gọi t?n c?: “Tư Tư, Tư Tư đừng sợ, anh ở đ?y, anh ở đ?y...”

Tương Tư sốt mơ mơ m?ng m?ng, dần dần thấy r? r?ng người trước mặt l? ai, đ?y mắt c? bỗng nhi?n tu?n ra sợ h?i, tay đột nhi?n r?t ra từ trong l?ng b?n tay của hắn, ống truyền dịch cũng bị c? vung lệch kim, trong nh?y mắt một nửa c?i ống đều l? m?u tươi, c? lại ho?n to?n kh?ng ph?t hiện, chỉ che mặt th?t ch?i tai một tiếng lại một tiếng: “H? Dĩ Kiệt... t?i kh?ng c?, t?i kh?ng nghĩ lấy đứa nhỏ tr?i buộc anh... T?i vẫn lu?n uống thuốc... T?i kh?ng nghĩ d?ng đứa nhỏ ?p buộc anh... anh đừng l?m vậy... T?i rất đau... A... H? Dĩ Kiệt... Van cầu anh... t?i đau...”

Tiếng th?t ch?i tai của c? lấn ?p ầm ĩ trong ph?ng, ?nh mắt mọi người đều n?m qua đ?y, H? Dĩ Kiệt ngồi sững sờ ở chỗ kia, hai tay của hắn gắt gao nắm chặt th?nh quyền, g?n xanh tr?n tr?n kh?ng ngừng nhảy l?n từng c?i. Từng tiếng cầu xin của Tương Tư, giống như l? kim bạc d?y đặc đ?m l?n tr?n tim của hắn, đ?m v?o mỗi một tấc m?u thịt của hắn, hắn chưa bao giờ biết, chuyện kia tạo th?nh ?m ảnh lớn như vậy với c?.

Sau khi hắn đ?n c? trở về từ Cam T?c, c? chưa từng đề cập qua chuyện đứa con kia, c? kh?ng đề cập tới, hắn c?ng chắc chắn sẽ kh?ng chủ động nhắc tới. Hắn cho rằng thời gian c? thể x?a bỏ thương tổn n?y, nhưng kh?ng biết, h?a ra c? đ? sợ đến tận xương tủy. Nếu kh?ng phải hiện tại sốt đến thần ch? kh?ng r?, chắc chắn c? vẫn sẽ kh?ng n?i ra một chữ đi, c? qu? ki?n cường, ki?n cường l?m cho hắn đau l?ng, cũng kh?ng biết l?m thế n?o mới đ?ng...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...