Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 682


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

L?c n?y H? Dĩ Kiệt mới chậm r?i mở mắt ra, hắn giống như c? một ch?t ngạc nhi?n nh?n c? ta; “Phương Phương, l?m sao vậy?”

Đỗ Phương Phương cố gắng chống ra một nụ cười nhạt, nh?n lại ?nh mắt của hắn: “Dĩ Kiệt, c? phải anh qu? mệt mỏi kh?ng...”

H? Dĩ Kiệt gật gật đầu, đưa tay sờ sờ ở tr?n mặt c? ta: “H?m nay rất mệt.”

Trong l?ng Đỗ Phương Phương lại d?ng l?n tới một ch?t hi vọng, c? người đ?n ?ng n?o kh?ng muốn loại chuyện n?y, nhưng nếu l? cực kỳ mệt mỏi, cũng c? ngoại lệ th?i...

“Em đi mở nước cho anh, anh đi tắm đi, nghỉ ngơi thật tốt.” Đỗ Phương Phương chỉnh sửa tốt v?y ngủ, đứng l?n dừng lại ở trước mặt hắn chỉ trong chốc l?t. ?nh mắt hắn rơi v?o tr?n người c? ta lại kh?ng c? một ngọn lửa n?o, l?ng của c? ta lại nhảy lộp bộp một ch?t.

H? Dĩ Kiệt nh?n b?ng lưng c? ch?t ch?n nản đi v?o ph?ng tắm của c? ta, b?n m?i chậm r?i tr?n ra một nụ cười nhạt, hai mắt lại như l? c?i giếng kh? s?u, y?n lặng đau thương v? bi?n. Tư Tư, t?i kh?ng biết tại sao m?nh muốn như vậy, kh?ng phải l? v? để cho cảm gi?c chịu tội ?t đi một ch?t, kh?ng phải l? v? bồi thường hoặc l? v?n hồi em, t?i chỉ l? muốn n?i cho em biết, t?i kh?ng thể để cho em trở về b?n cạnh t?i, t?i kh?ng thể ?ch kỷ giữ em lại, nhưng t?i lại c? thể d?ng phương thức của m?nh n?i t?i y?u em, t?i y?u em, nhưng t?i kh?ng xứng với em, chuyện duy nhất c? thể l?m cho em, chuyện duy nhất c? thể l?m cho trong l?ng m?nh dễ chịu một ch?t, ch?nh l? để cho m?nh kh?ng cần tiếp tục dơ bẩn nữa...

Người phụ nữ kia đ?nh em thương t?ch đầy m?nh, t?i muốn cho c? ta một phần h?n nh?n v? t?nh y?u lạnh lẽo giống như một vết nứt. Kh?ng phải c? ta n?i c? ta y?u t?i sao, vậy đến g?nh chịu c?i gi? cao khi y?u t?i đi, sống một cuộc sống qu? phụ như vậy, đối với sự ki?u ngạo của c? ta m? n?i, hẳn cũng l? một dằn vặt kh?ng nhỏ, đ?y coi như l? t?i đ?i lại tới một ch?t c?ng đạo cho em đi.

L?c tắm rửa xong đi ra, hắn chỉ t?y ? quấn một c?i khăn tắm, Đỗ Phương Phương ngồi ở tr?n giường, ?nh mắt nh?n hắn lại dấy lửa l?n. C? ta lau kh? th?n thể v? t?c cho hắn, v?n chăn l?n k?o hắn tiến v?o, cũng c? ch?t gấp g?p h?n l?n, th?n thể của c? ta như l? c? cọ x?t ở trong ngực của hắn, c? ta h?n một đường từ hầu kết của hắn đến bụng dưới rắn chắc bằng phẳng, b?n tay c? ta cầm ph?n th?n mềm nhũn của hắn, c? ta c? ch?t vụng về, cố gắng tr?u chọc hắn, thậm ch? c? ta h? miệng ra ngậm chỗ đ? của hắn...

Thi?n kim tiểu thư cao cao tại thương n?y, người phụ nữ lu?n lu?n diễu v? dương oai n?y phủ phục ở dưới th?n hắn, đi lấy l?ng hắn, trong l?ng hắn cười tr?o ph?ng, trong đầu lại xuất hiện r? r?ng khu?n mặt nhỏ nhắn của Tương Tư, b?n tai hắn quanh quẩn c?u n?i kia của c?, một lần rồi một lần: anh nhận lầm người, anh nhận lầm người, anh nhận lầm người...

Những lời n?y, d?ng giọng n?i nhỏ b? nhu nhược n?i ra, l?c n?y như l? tiếng chu?ng đinh tai nhức ?c, đang đập l?n mỗi một d?y thần kinh của hắn, l?m cho th?n thể hắn đi theo linh hồn của hắn, c?ng nhau kh?ng cự Đỗ Phương Phương, kh?ng cự tất cả của c? ta...

Tư Tư của hắn đ? l? bộ dạng đ?, sao hắn c?n c? thể đi?n loan đảo phượng với người phụ nữ kh?c?

Th?n thể hắn giống như l? một khối băng ng?n năm kh?ng tan, ph?a dưới của hắn vẫn mềm nhũn, mặc cho c?i lưỡi của c? ta tr?u chọc tr?u chọc, mặc cho tay của c? ta vỗ về chơi đ?a ở tất cả chỗ mẫn cảm tr?n to?n th?n hắn, hắn lại như l? một cổ thi thể kh?ng nh?c nh?ch, h? hấp hắn b?nh ổn, nhưng trong l?ng hắn cực kỳ vui sướng, gần như sắp vui vẻ cười ha ha ra tiếng...

Đỗ Phương Phương c?ng ng?y c?ng hoảng loạn, c? ta ra sức m?t ph?a dưới của hắn, c? ta gi?y dụa đi cọ x?t th?n thể hắn, thế nhưng hắn ở trong miệng vẫn kh?ng phản ứng ch?t n?o, c? ta gần như muốn kh?c l?n, khoang miệng cũng đ? chua x?t khổ sở kh?ng chịu nổi, rốt cục vẫn phải bu?ng tha, nhắm mắt lại, hung hăng nện l?n tr?n giường...

H? Dĩ Kiệt cả kinh, thuận thế ngồi dậy, trong l?ng hắn v? c?ng sảng kho?i, đ?y mắt lại tu?n ra hoảng loạn v? ?y n?y. Hắn giữ vai của c? ta, k?o c? ta qua, cẩn thận từng li từng t? đ?nh gi? n?t mặt của c? ta, dịu d?ng lau nước mắt cho c? ta, trong miệng đều l? tự tr?ch nồng đậm: “Phương Phương, xin lỗi, anh... anh...”

“C? thể l? qu? mệt mỏi, Dĩ Kiệt, kh?ng c? chuyện g?, kh?ng c? chuyện g?... Ng?y mai sẽ tốt th?i...” Đỗ Phương Phương lắc lắc đầu, trong miệng n?i, nước mắt lại trực tiếp chảy xuống. Chuyện n?y đối với người lu?n lu?n ki?u ngạo như c? ta m? n?i, giống như l? khuất nhục kh?ng xua đi được, c? ta kh?ng để ? mặt mũi, d?ng hết thủ đoạn v? thủ đoạn, người đ?n ?ng của c? ta lại kh?ng phản ứng ch?t n?o dưới sự tr?u đ?a của c? ta...

C? ta c?ng như vậy, H? Dĩ Kiệt lại giống như c?ng ?y n?y, hắn đau l?ng ?m chặt c? ta v?o trong l?ng, ngữ điệu đều loạn cả l?n: “Phương Phương, em cho t?i ch?t thời gian, mấy ng?y nữa th? tốt rồi. Hiện tại kh?ng biết t?i bị l?m sao vậy, em vừa đụng v?o t?i, t?i liền nhớ lại những lời tuyệt t?nh em đ? n?i, t?i nghĩ tới lời em n?i, t?i liền, t?i liền...”

Đỗ Phương Phương cả kinh, tr?nh ra từ trong ngực của hắn, c? ta c? ch?t kh?ng d?m tin tưởng nh?n lại hắn: “Dĩ Kiệt... anh n?i... nguy?n nh?n l? bởi v? em?”


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...