Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con
Chương 677
C? c?ng nghĩ, liền đi c?ng nhanh, chỉ trong chốc l?t, hắn liền kh?ng nh?n thấy b?ng d?ng của c? nữa.
C? kh?ng c? một ch?t lưu luyến, thậm ch? ước g? nhanh một ch?t c?ch hắn thật xa. H? Dĩ Kiệt cười tự giễu một tiếng, hắn mệt mỏi tựa ở tr?n chỗ ngồi trước, dạ d?y lại bắt đầu ẩn ẩn đau nhức. Tay hắn nắm th?nh quyền để ở tr?n dạ d?y đau đớn, khẽ d?ng lực, lại d?ng th?m lực, nhưng đau đớn kia chưa từng đ?nh tan, lại một đường lan tr?n tới tr?i tim.
Tương Tư bước nhanh đi trở về, Trường Sinh vẫn bị hai người kia ấn ở một b?n. Tương Tư dựa v?o ?nh đ?n thấy r? r?ng, tr?n mặt cậu ta giống như kh?ng c? vết thương, liền thở d?i một hơi.
Hai người kia giống như đ? nhận được mệnh lệnh, thả Trường Sinh liền đi. Gần như l? v?o một gi?y bọn họ vừa bu?ng cậu ta ra, Trường Sinh liền lập tức cầm hai tay Tương Tư, đ?i mắt cậu ta nh?n c? từ tr?n xuống dưới, hồi l?u sau mới cắn răng hỏi: “T?n khốn kiếp kia, anh ta kh?ng c? khi dễ chị chứ!”
Tương Tư nh?n bộ d?ng nghi?m t?c của cậu ta, trong l?ng c? ch?t ấm ?p: “Kh?ng c?, ch?ng ta trở về th?i.”
Trường Sinh gật gật đầu, lại cầm tay c?, dắt c? đi.
Tương Tư muốn r?t tay ra, Trường Sinh lại kh?ng quay đầu n?i một c?u: “Chị Tư Tư, chị cứ coi em như em trai của chị.”
Tương Tư ngẩn ra, đ?y l?ng lại chợt thở d?i một hơi: “Được, kiếp n?y chị sẽ coi em l? em trai của chị.”
Trường Sinh kh?ng đ?p lời, chỉ l? gật đầu lung tung một c?i. Kiếp n?y d?i như vậy, ai biết sau n?y sẽ như thế n?o, t?i chỉ muốn b?y giờ c? thể th?n thiết với em, tiến nhập từng ch?t v?o cuộc sống của em, như vậy đ? rất tốt rồi.
Hai người cũng kh?ng c? lại n?i về chuyện ph?t sinh v?o tối h?m nay nữa, l?c trở về, th?m Ph?c ?m Nhất Nặc, c?n đang chờ bọn họ ở ph?ng kh?ch. Tương Tư kh?ng kịp rửa mặt liền chạy tới, ?m lấy con g?i, hung hăng h?n mấy c?i tr?n khu?n mặt nhỏ nhắn của b?. C?i miệng nhỏ nhắn của Nhất Nặc liền cười toe to?t, tr?n mặt đầy thịt tr?n ra hai l?m đồng tiền ngọt ng?o, Tương Tư nh?n thấy, t?m đều mềm nhũn, tất cả kh?ng vui đều n?m l?n ch?n tầng m?y. C? ?m con g?i tr?nh v?o trong ph?ng ngủ, cởi ?o đ?t sữa cho b?. Đ?i mắt to của Nhất Nặc xoay tr?n, c?i miệng nhỏ nhắn b? vang l?n chụt chụt, tr?n tr?n no đủ cũng c? tầng mồ h?i mỏng. Tương Tư y?u thương lấy khăn tay mềm nhẹ lau tr?n cho b?, tay ?m Nhất Nặc lại nắm thật chặt.
C? kh?ng thể để cho H? Dĩ Kiệt biết sự tồn tại của Nhất Nặc, đ?m nay hắn cũng đ? đ?p ứng c?, sẽ kh?ng tới quấy rầy cuộc sống của c? nữa. C? biết từ trước đến nay hắn n?i chuyện sẽ kh?ng dễ d?ng nuốt lời, nhưng tr?i tim vẫn treo cao, thẳng đến qua hơn một th?ng, cuộc sống vẫn gi? y?n s?ng lặng như cũ, Tương Tư mới dần dần y?n l?ng -- H? Dĩ Kiệt, lần n?y, cuối c?ng cũng kh?ng c? lừa c?,.
**********
Đỗ Phương Phương ở nh? họ Đỗ suốt nửa th?ng, mới bị Đỗ phu nh?n tự m?nh đưa trở về dưới sự y?u cầu cưỡng chế của Đỗ l?o tướng qu?n.
Ng?y đ? H? Dĩ Kiệt cố ? xin nghỉ kh?ng đi l?m, ở s?n bay đ?n bọn họ. Mặc d? Đỗ Phương Phương đ?p ứng trở về, nhưng khu?n mặt vẫn cứng nhắc như cũ. Xe vừa l?i về nh?, ba người c?n chưa đi v?o trong ph?ng kh?ch, Đỗ Phương Phương liền cầm v? da trong tay n?m l?n tr?n s? pha. C? ta ki?u ngạo giơ cằm l?n nh?n lại H? Dĩ Kiệt, từng c?u từng chữ v?nh mặt hất h?m sai khiến mở miệng: “H? Dĩ Kiệt, trước khi t?i tha thứ cho anh, kh?ng cho anh tiến v?o ph?ng t?i, t?i muốn chia ph?ng ngủ với anh!”
Người hầu một ph?ng đều sửng sốt một ch?t, sau đ? lặng y?n kh?ng tiếng động tr?nh đi.
Sắc mặt H? Dĩ Kiệt kh?ng ngừng t?i xanh, đứng ở nơi đ? xấu hổ kh?ng th?i, hai tay đ? nắm chặt lại. L?ng Đỗ phu nh?n n?ng như lửa đốt, hung hăng liếc mắt trừng Đỗ Phương Phương một c?i, đang muốn mở miệng giải v?y, H? Dĩ Kiệt cắn răng nhẹ nh?ng mở miệng, giọng điệu lại như đinh đ?ng cột: “Được, cứ dựa theo lời em n?i, ch?ng ta tạm thời ở ri?ng.”
Thần sắc cao ngạo tr?n mặt Đỗ Phương Phương lập tức treo ngược ở giữa kh?ng trung. Nửa th?ng n?y, H? Dĩ Kiệt vẫn biểu hiện ăn n?i kh?p n?p, d? c? ta cố t?nh g?y sự thế n?o, hắn đều bao dung v? điều kiện. Lần n?y bị ?ng nội đuổi về, trong l?ng c? ta cực kỳ kh?ng cam l?ng, một đo?n lửa kia c?n chưa ho?n to?n tản đi. C? ta ch?nh l? muốn để cho H? Dĩ Kiệt biết, c? ta quan t?m c?i g?, c? ta ch?nh l? muốn l?m cho hắn cầu xin c? ta một lần rồi một lần, b? đắp lại cho c? ta, muốn hắn hiểu r?, l? H? Dĩ Kiệt b?m lấy Đỗ Phương Phương c? ta kh?ng bu?ng!
Tr?n đường trở về, c? ta liền nghĩ kỹ, c? ta muốn lập uy cho m?nh ở nh? họ H? một lần nữa, muốn để mọi người từ tr?n xuống dưới nh? họ H? nh?n H? Dĩ Kiệt dỗ c? ta như thế n?o, cầu c? ta như thế n?o, để cho bọn họ biết H? Dĩ Kiệt b?m lấy nh? họ Đỗ kh?ng bu?ng, H? Dĩ Kiệt rất quan t?m Đỗ Phương Phương c? ta, rất sợ h?i c? ta sẽ kh?ng hồi t?m chuyển ?!
Nhưng c? ta ho?n to?n kh?ng nghĩ tới, th?i độ H? Dĩ Kiệt lại đột nhi?n thay đổi!
Những lời n?y của hắn lập tức chặn nghẹn c? ta, một l?c l?u sau cũng kh?ng c? phục hồi tinh thần lại. Hắn đ?p ứng ở ri?ng ư?
Trời biết, c? ta ho?n to?n kh?ng muốn ở ri?ng, c? ta chỉ muốn để hắn cầu xin c? ta mấy c?u...