Buồn phiền c*̉a Ngụy Sâm hoàn toàn không phải giả vờ. Chiến đội Gia Thế có một Tôn Tường c*̀ng Nhất Diệp Chi Thu c*̃ng đủ làm bọn họ điêu đứng, giờ lại thêm một Tiêu Thời Khâm.
Người như Tiêu Thời Khâm, dùng nhân vật gì c*̃ng không quan trọng, giá trị c*̉a hắn không nằm ở năng lực chiến đấu c*̉a bản thân. Nếu hắn thành công hòa nhập vào Gia Thế, bày một chiến thuật mà Tôn Tường có thể thích nghi hoàn mỹ, tin chắc rằng, Gia Thế hoàn toàn đủ đẳng cấp tranh quán quân.
Bảo một đội ngũ chưa tập hợp đủ, nhân vật còn chưa max cấp như họ thách đấu đội ngũ đẳng cấp quán quân ư? Ngụy Sâm nghĩ quả này chơi lớn thật.
“Sợ cái gì, dù sao ông c*̃ng hốt một mẻ ngon rồi, dù thua chết thì ông c*̃ng không đói chết!” Diệp Tu nói.
“Bố thà đói chết.” Ngụy Sâm hậm hực đáp.
Bọn Trần Quả c*̃ng đã nghe hai người bàn bạc. Bánh Bao vẫn yên lặng như c*̃, Đường Nhu vừa nghe đến đối thủ mạnh lại càng hăng hái hơn, riêng Trần Quả vẫn lo lắng đứng ngồi không yên.