Dược Thiên Sầu cũng không nghĩ muốn bóc mở rõ ràng trong việc này, bất quá là vì kế an toàn, muốn cảnh báo đối phương đừng xem mình là ngốc tử, lần đi Đại Diễm sơn này tốt nhất đừng nên giở trò, chính mình vẫn tùy thời phòng bị. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - truyenfull.vn
Hai người tiếp tục đi tới, tốc độ cũng nhanh hơn lúc còn trong biển sương mù không ít, dọc theo đường đi kỳ sơn dị cảnh không ngừng lướt nhanh về phía sau, làm cho Dược Thiên Sầu có chút không kịp ngắm nhìn.
Kỳ thật đi ra khỏi biền sương mù nồng đậm kia, cách Đại Diễm sơn đã không còn xa, lộ trình đối với hai người mà nói cũng không cần quá nhiều thời gian. Khi nhìn thấy ngọn núi cao màu nâu đứng vững phía chân trời, Thải Phượng bỗng nhiên ra dấu ngừng lại.
Dược Thiên Sầu cũng ngừng lại, hỏi: "Làm sao vậy?"
Thải Phượng có chút bất an chỉ vào ngọn núi cao màu nâu, nhìn Dược Thiên Sầu cúi người hành lễ nói: "Đó chính là Đại Diễm sơn, Viên Vương ngụ ở nơi đó, chuyện của ta liền nhờ tiên sinh."