"Ha hả!" Dược Thiên Sầu cười ngồi xổm xuống vuốt lớp da màu bạc thật dầy, vẻ mặt thật hiếu kỳ, thật sự là hiểm thấy! Nhìn trước nhìn sau, mới phát hiện mình ngồi xổm bên trên đúng thật là quá nhỏ bé, không khỏi tấm tắc nói: "Lão yêu quái, khổ người của ngươi thật là lớn, đi ra ngoài không hù chết người mới là lạ."
"Dược Thiên Sầu, ngươi đừng nên dây dưa nữa có được hay không, trước tiên nên làm chuyện chính sự...Ngươi không phải không có năng lực rút nó ra đi!" Ngạc Tiên Quân thét to.
"Xem ta đây!" Dược Thiên Sầu hừ lạnh nói: "Dù nó có nặng tới một trăm tám mươi ngàn cân, ta cũng rút nó ra được." Lời nói của hắn cũng không phải mạnh miệng, hắn đã sớm dự định xong, nếu như chính mình thực sự không rút ra được, lập tức điều động nhân thủ trong ô Thác Châu, mọi người cùng nhau tiến lên, không đạo lý không rút ra được.