Rốt cục hắn đã hiểu rõ, nếu như Lộng Trúc nhất định không chịu buông tha, vạn nhất đưa Tất Trường Xuân tới, không thể làm gì khác hơn là nghĩ biện pháp cầu Ngưu Hữu Đức xuất thủ. Hắn cũng không tin thinh được tiên nhân xuất thủ, còn không đối phó được Tất Trường Xuân.
Lộng Trúc bị hắn nói xong thoáng sửng sốt, trên đời này còn có người là đối thủ của Tất Trường Xuân sao? Tên cáo già này cũng sẽ không đem chuyện như vậy nói ra để vui đùa, vô ý thức hỏi: "Ai nha? "
"Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, là ai không cần ngươi quản. " Âm Bách Khang truyền âm nói: "An bài một tòa nhà cho ngươi, ngươi ở được rồi chứ? "
Lời nói đã như chịu thua, dù sao hắn còn không dám chọc tới trên đầu Tất Trường Xuân. Vạn nhất nếu như không cầu được Ngưu Hữu Đức xuất thủ, vậy thảm!
"ở, thế nào không ở, đương nhiên ở. " Lộng Trúc trả lòi.