Vài nữ từ bị lời này câu dẫn vô ý thức nhìn xuống ngực mình, cũng dùng tay che ngực, gương mặt toàn bộ ửng đỏ một mảnh, trong lòng lại nói thầm, vị Ngưu tiền bối này muốn nói đùa kiểu lưu manh cũng không biết hàm súc một chút.
Không ít người bị ba chữ "bộ ngực lớn" hấp dẫn nhìn qua, Phó Xuân và Tần gia Hưng càng trợn tròn mắt, hai người thực sự nghĩ không ra lão đại lại dám ở trước mắt bao người nói ra lời như vậy. Lập tức ném nữ nhân che mặt ra sau đầu, đến xem lão đại như động vật hi hữu.
"Nhìn cái gì vậy?" Dược Thiên Sầu trừng mắt nhìn hai người, lập tức hướng Yên Hà xấu hổ giải thích: "Nói sai, nói sai, ta tuyệt đối không có ý tứ khác." Nhưng thân hình mấy nữ tử đều rụt lui, có điểm vị đạo như đang đề phòng tên cướp. Nhất là ánh mắt họ, hiển nhiên không tin hắn đã nói lầm.
Mẹ nó! Lão tử rõ ràng là muốn nịnh hót ngươi, không ngờ ngươi lại xem lão tử là sắc lang! Dược Thiên Sầu mấp máy môi, á khẩu không biết nói sao chỉ lắc đầu, cũng lười giải thích, lời này muốn giải thích cũng không rõ ràng lắm. Quanh thân không ít người phát ra vẻ cười trộm hiểu ý, cười vị này quả nhiên là người đồng đạo.