Tang lão bản nhẹ nhàng đi tới, cung kính nói: "Tiên sinh chờ, rượu và thức ăn lập tức sẽ chuẩn bị tốt."
Dược Thiên Sầu nhẹ nhàng "ân" một tiếng, cũng không nhắc tới chuyện hoàng kim, đợi sau khi hắn đi ra sân, Trương Bằng rất chủ động đưa qua túi trữ vật. Dược Thiên Sầu tiện tay thu lấy, làm như chưa từng phát sinh qua chuyện gì.
Trên người hắn nhiều linh thạch, vàng bạc thế tục thực sự chẳng là gì, lần này có người chủ động tống tiền, có thể xem như tiêu phí để bồi Phù Dung đi ra ngoài dạo phố.
Không bao lâu, có tiểu nhị bựng bàn ghế tới, đặt ngay giữa sân, rượu và thức ăn cũng lục tục được mang lên, có thể nói là dị thường phong phú.
Tang lão bàn dặn dò bọn tiểu nhị không nên quấy rối, thỉnh ba người ngồi xuống.
Chính hắn vốn định đứng một bên hầu hạ, Dược Thiên Sầu lại bảo hắn không cần đa lễ, Tang lão bản có chút sợ hãi ngồi xuống, vì vậy bốn người làm thành một bàn.
Uống qua mấy chén, Dược Thiên Sầu nói: "Tang lão bản không cần căng thẳng mà đứng, thả lỏng một chút, ngồi, ta hỏi ngươi, trong Đại trơng thành phải chăng xảy ra chuyện gì?"