"Ách, tính tính lão gia hỏa kia rất quái dị, sợ rằng sẽ không bán thể diện cho ta đâu." Lộng Trúc sờ cằm suy nghĩ, bỗng nhiên thần tình hung ác, nói: "Ngươi hà tất khách khí với hắn, trực tiếp bắt hắn về là được, dù sao hắn cũng không phải đối thủ của ngươi."
"Nếu bắt về hữu dụng, ta còn cần ngươi tới làm chi?" Tất Trường Xuân hờ hững hỏi ngược lại.
"Hắc hắc!" Lộng Trúc xấu hổ cười nói: "Cũng phải, tên kia mềm cứng không tra, bắt tới cũng không được, làm không tốt còn phải cung hắn như tổ tông, càng miễn bàn hắn chịu luyện cho thứ gì." Lập tức sắc mặt nhăn lại, hai tay xòe ra nói: "Ta cũng không có cách, lão Tất, ngươi rõ ràng đang làm khó ta!"
Một bóng đen từ trong túi trữ vật của Tất Trường Xuân lóe ra, bay tới trước mặt Lộng Trúc. Ngăm đen không ánh sáng, chính là răng nanh Thôn Thiên Thú mà Dược Thiên Sầu cưa được lấy từ đại môn Minh Giới. Lộng Trúc vỗ trán, chợt nói: "Thế nào đã quên thứ này, cầm theo thứ này, bảo đảm Nam Minh lão nhi sẽ chạy theo tới. Việc này không nên chậm trễ, ta hiện giờ phải đi ngay, đi sớm về sớm."