Tĩnh Khách Trai, Dược Thiên Sầu chuyển vòng loanh quang, ngoài ý muốn không phát hiện Võ Lập Tuyết, nhưng hiện tại không có tâm tư nghĩ nhiều, hắn mượn cơ hội này muốn giáo dục nha đầu ngốc nghếch muốn phá lôi đài củã hắn kia. Hắn đi đến phòng khách, Tử Y đang ngượng ngùng đứng nơi đó không nói lời nào, tựa hồ cũng ý thức được mình đã phạm sai lầm.
"Hừ hừ!" Dược Thiên Sầu cười nhạt hai tiếng, chuyển qua đối diện nàng âm dương quái khí nói: "Ta thật không biết sư phụ ta cho ngươi đi theo ta để làm chi? Hắc hắc! Hiệp trợ ta! Dùng phưong thức đối nghịch để hiệp trợ ta? Ta thật sự quá vinh hạnh rồi, cảm tạ sự phối họp của ngươi! Nhưng ta chịu đủ rồi, hiện tại phiền phức ngươi quay về Thuận Thiên Đảo tìm sư phụ ta, ngươi nói con người ta rất khó kết nhóm, là ta đuổi ngươi trở về, ngươi có thể đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên trên người ta, ta tuyệt đối sẽ không phản bác. Sau đó ngươi từ nay về sau có thể thanh thản ổn định ở lại Nam Hải Tử Trúc Lâm của ngươi. Mòi! Ta sẽ không tiễn!" Hắn hướng ngoài cửa làm một thủ thế như mòi.