Một chút là thả ba người đi ra ngoài? Dược Thiên Sầu thoáng cau mày, nhưng chưa nói gì, dù sao chuyện cũng không liên quan tới mình. Ngu Cơ lại dập đầu ba cái liên tiếp, lại đứng lên vẻ mặt vui mừng nói: "Tạ ơn tiên sinh, tạ ơn tiên sinh."
"Phu nhân, ngươi trước tiên không nên cảm tạ ta! Nói thật, tại hạ tuy rằng đáp ứng phu nhân, nhưng không có một điểm nắm chắc tổ tiên sẽ đáp ứng, ta chỉ có thể cầu xin thử xem sao, về phần có thể thành công hay không thực sự không cách nào bảo chứng." Tất Thủ Chế bất đắc dĩ nói.
"Hiểu được, thiếp thân hiểu được, chỉ cần tiên sinh nguyện ý mở miệng, mặc kệ có thể thành công hay không, thiếp thân và tướng quân còn có Ngao Lực đều vô cùng cảm kích." Ngu Cơ không chút phật lòng nói.
Đã nói như vậy, Tất Thủ Chế cũng không thể nói gì hơn, cùng Võ Tứ Hải ba người tâm linh tương thông đều hướng Dược Thiên Sầu nhìn lại. Dược Thiên Sầu nhìn mấy người cười cười, lão già Tất Trường Xuân kia quá kinh khủng, không gặp người, không hiểu rõ, mình không nên phát biểu ý kiến mới tốt. Thông thường những lão gia này, đã sống thời gian quá dài, so với yêu quái còn yêu quái hơn, quỷ biết sẽ có tính cách cổ quái gì, chính mình không có quan hệ với hắn như đám người Tất Thủ Chế, việc này mình nên tận lực không chen vào là tốt. Hắn đã hạ quyết tâm, nghe nhiều nhìn nhiều nhưng tận lực không hé răng, miễn cho gây vạ lên thân.
Dược Thiên Sầu nhìn bốn người giờ lên chén rượu, cười nói: "Uống rượu, uống rượu."
"Đúng, mấy tiên sinh cứ dùng thoải mái, thiếp thân châm rượu." Ngu Cơ tâm tình tốt đẹp, cười như hoa đào, liên tục châm rượu. Một hồi Mông Duyên và Ngao Lực cùng vào, hướng Tất Thủ Chế hành lễ nói: "Tiên sinh, đã chuần bị thỏa đáng, tùy thời có thể xuất phát.