Lý Nguyên phun ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt lui ra phía sau vài bước, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ không thể tin nổi.
Giờ phút này, Vương Lâm bước ra bước thứ hai. Một bước này trực tiếp đi qua hai người, đi tới trước hang động bên trong trận pháp cấm chế. Không cần nghĩ ngợi, Vương Lâm nhìn vào trong.
Bên trong hang động có một đám khí âm hàn màu xanh lục. Ngay khi Vương Lâm cúi đầu nhìn vào, ngay lập tức khí âm hàn kia bỗng nhiên bay ra, ở giữa không trung hóa thành một cái đầu lầu rất lớn, phát ra lục quang dữ dội, há miệng nuốt lấy Vương Lâm.
Trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị, hắn hạ giọng nói:
- Thiên Quỷ!
Giờ phút này, nữ tử đang hoảng sợ ở cách đó không xa, thét to:
- Nuốt lấy hắn!
Đầu lâu do Thiên Quỷ hoàn thành tràn ra lục quang, bốn phía mặt đất dường như đều bị nhuộm thành màu xanh lục. Ngay khi nó há miệng nuốt, giữa lông mày Vương Lâm lóe lên, Nhân Quả Chi Tiên lập tức xuất hiện! Cây tiên này vừa xuất hiện liền nhanh chóng quất một cái. Thiên Quỷ đang lao tới định nuốt lập tức kêu lên thảm thiết, tản ra rất nhiều sương mù màu lục, bọc lấy toàn thân lui về phía sau. Vương Lâm sao có thể để cho vật ấy chạy trốn, thân mình khẽ động, Nhân Quả Chi Tiên quất ra cuốn lấy, lập tức túm được Tiên Quỷ, trực tiếp bắt lấy, sau đó vỗ túi trữ vật, lấy ra Tôn Hồn Phiên, ném Thiên Quỷ này vào.
- Có vật này, khả năng luyện chế thành công khôi lỗi Tiên Vệ thứ hai lại càng lớn hơn!
Vương Lâm xoay người, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Lý Nguyên và nữ tử kia.
Nữ tử kia giờ phút này ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Nàng có chút không thể tưởng tượng được người này làm thế nào mà có thể đem Tiên Linh mà gia tộc đã nuôi rất nhiều năm bắt lấy cực kỳ dễ dàng.
Thần sắc Lý Nguyên lúc này cực kỳ khó coi. Hắn vừa rồi thấy được cây tiên đột ngột xuất hiện bên người Vương Lâm, lập tức hít sâu, sắc mặt phức tạp ôm quyền nói: