- Nhược Nam!
Sắc mặt của Tôn Vân Sơn lộ ra vẻ vui mừng, nhưng lập tức vẻ vui mừng liền bị thay thế bởi sự phức tạp. Ánh mắt hắn dời đi, lúc này là nhìn về tay phải của Vương Lâm.
- Lão Tổ!
Vừa thấy người này, dù trong lòng Tôn Vân Sơn đã có chuẩn bị nhưng vẫn rung động!
Thân mình Vương Lâm hạ xuống, tay trái vung lên, Tôn Nhược Nam bị hắn ném về phía Tôn Vân Sơn. Cùng lúc đó tay trái hư không chụp một cái, Kỳ Lân thú gào rít xông tới. Con thú này vừa bước ra, thanh văn trên mi tâm của hơn mười tu sĩ, gồm cả Tôn Vân Sơn đều lập tức run rẩy hoá thành đoàn, lần lượt bay ra bị Kỳ Lân thú hút vào miệng.
Con thú này dường như cực kỳ vui vẻ, gào rít một cái hoá thành hồn phách, bị Vương Lâm thu vào trong Hồn Phiên.
- Tôn huynh, cấm chế đã giải, muội muội của ngươi cũng đã được cứu ra. Mấy vị sư thúc của ngươi ngươi hãy tự tìm lấy. Còn về vị ở trong Luyện Hồn bộ lạc, ta sẽ đem hắn thả ra. Cáo từ!
Nói xong, Vương Lâm nắm lấy lão già thấp bé tự xưng là đến từ Tiên giới, bước ra một bước, thi triển Na Di thuật.
Hắn mặc kệ khúc mắc của hai huynh muội này.
Bên trong bảo tháp trong Luyện Hồn bộ lạc, bóng dáng của Vương Lâm biến ảo ra. Hắn thuận tay ném lão già thấp bé xuống mặt đất, khoanh chân ngồi xuống. Ánh mắt hắn sáng ngời, ba đạo kiếm quang bay ra, lơ lửng bên người lão già, mũi kiếm tràn ra hàn khí nồng đậm bức thẳng lên da của lão già này!
Ba thanh kiếm này chính là Tử Thử, Mạt Dương, Hợi Trư. Dưới sự luyện hoá của Vương Lâm, dung hợp kiếm khí bên trong, thấu hiểu đạo lý kiếm trận bên trong ba thanh kiếm, hoàn toàn mở ra.
- Tam Tài kiếm trận của Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu ngươi có từng nghe nói qua?
Thanh âm của Vương Lâm bình thản, nhưng dừng trong tai của lão già lại khiến hắn run lên, đôi mắt nhỏ nhanh chóng liếc nhìn về những thanh kiếm bên người.
Khi Khốn Tiên võng cởi bỏ, ngươi nếu có dị động thì ta sẽ cho ngươi biết được Kiếm Tôn Tam Tài trận huyền diệu như thế nào?!
Vương Lâm chậm rãi nói.