Tiên Nghịch

Chương 547: Chương 547: Ngôn xuất pháp tùy


Chương trước Chương tiếp

- Nói đi!
 
Vương Lâm đáp.
 
- Ta cá là ngươi không thể đánh được năm tiếng trống! Nếu ngươi thắng ta sẽ tự mình đề cử ngươi với yêu đế đại nhân, đảm bảo ngươi có thể làm yêu tướng. Nhưng nếu ngươi thua thì ta sẽ xử lý chuyện ngươi dám đả thương yêu tướng! Ngươi nếu không dám đánh cuộc thì cút xuống cho ta, không nên tham chiến nữa, xéo ngay khỏi Thiên Yêu thành!
 
Nam tử mặc kim giáp nói dứt lời, trên khán đài bốn phía lại vang lên những tiếng đàm luận.
 
- Hắn sao có thể đánh được bốn tiếng chứ? Người từ bên ngoài tới này tuy rằng có thể dễ dàng g**t ch*t Ngao Địch nhưng đánh Yêu Cổ là khảo nghiệm cao nhất. Ta thấy hắn có thể đánh được ba tiếng đã là tốt lắm rồi. Nếu là Ngạo Địch thì ta thấy may ra đánh được một tiếng.
 
- Ngao Địch trong số các yêu tướng thì tu vi chỉ thuộc loại trung bình, Thạch Tiêu, Mặc Phi, Vu Sâm, Tà Luyện, bất cứ ai trong mấy người đó ai ra tay cũng dễ dàng thắng hắn. Vương Lâm này thắng Ngao Địch thì có gì đáng kể.
 
- Kim tổng quản cũng hay thật, không ngờ lại đi cá cược với người này, đúng là thú vị.
 
Hoàng phó soái đang ngồi trên khán đài cũng cười nói:
 
- Huyền phó soái, người ngươi chọn có vẻ không ổn rồi.
 
Huyền phó soái nhìn Vương Lâm, hừ một tiếng nói:
 
- Kim tổng quản sẽ phải thất kinh rồi.
 
Vương Lâm bình tĩnh nhìn nam tử mặc kim giáp, khóe miệng dần lộ ra một nụ cười. Nhưng nụ cười này rơi vào mắt Huyền phó soái khiến trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia hàn ý.
 
- Lúc trước khi người này ra tay với ta cũng cười như vậy!
 
Huyền phó soái cắn răng thầm nghĩ.
 
- Ta không cần người đề cử với yêu đế.
 
Vương Lâm mỉm cười.
 
Nam tử mặc kim giáp lộ vẻ khinh miệt, nói:
 
- Ngươi không dám đánh cuộc sao?
 
- Ta muốn một cánh tay của ngươi!
 
Tiếng nói của Vương Lâm giống như hàn phong từ nơi địa ngục thổi tới.
 
Lời này vừa nói ra liền khiến tất cả mọi người ở nơi này ngẩn ra. Lúc này bước chân Vương Lâm cũng không dừng lại mà đi tới Yêu Cổ.
 
Ánh mắt nam tử mặc kim giáp dày đặc sát khí, cười lạnh nói:
 
- Muốn một tay của ta thì trừ phi ngươi có thể đánh hơn năm tiếng trống, ta sẽ cho ngươi một tay. Còn nếu ngươi có thể gõ mười tiếng thì cho ngươi hẳn hai tay!
 
- Vương Lâm này thật quá cuồng vọng. Hắn e là tự đánh giá mình quá cao. Đánh Yêu Cổ đâu có đơn giản như vậy!
 
- Đợi hắn bị phản chấn của Yêu Cổ rồi sẽ minh bạch bản thân sai lầm lớn tới thế nào!
 
- Đáng tiếc cho Mặc Lệ Hải, sợ rằng trong vòng ba trăm năm nữa cũng không có mặt mũi nhìn mặt người khác.
 
Thần sắc Vương Lâm như thường, không tỏ vẻ gì, đi về hướng Yêu Cổ. Hắn bước đi cực kỳ thong thả, sau vài bước chân là tới gần Yêu Cổ. Hắn cũng không như người khác đứng từ xa cách không đánh trống, giảm bớt lực phản chấn.
 
...


Loading...