Ánh mắt người thanh niên tà dị chuyển đến cái túi, gật đầu nói:
-Không sai! Ném qua đây!
Vương Lâm có chút do dự. Tốc độ của đối phương quá nhanh. Mặc dù, hắn muốn đối phương rời xa chỗ này, hoặc cũng phải chờ hắn rời khỏi chỗ này một khoảng cách nào đó mới đưa túi trữ vật ra. Nhưng cũng vô ích, nếu như đối phương thật sự muốn đuổi theo, thì sẽ rất dễ dàng.
Trầm mặc trong giây lát, Vương Lâm quyết định ném túi trữ vật ra.
Thanh niên tà dị bắt lấy túi trữ vật, đảo thần thức qua, vẻ mặt hơi dịu lại. Hắn nhìn Vương Lâm, không thấy được vẻ mặt là vui hay giận.
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào đối phương, đưa sợi tơ Thiên Kiếp ra trước người, rồi chậm rãi nói:
-Tiền bối! Túi trữ vật tiểu bối đã trả lại. Tại hạ cáo từ!
Nói xong, hắn cẩn thận lui ra phía sau.
Thanh niên tà dị nhìn Vương Lâm, trong mắt lóe lên vẻ quỷ dị. Ngay lập tức hai đạo ánh sáng năm màu, từ trong đôi mắt bay ra như tên bắn, lấy tốc độ khó có thể tưởng tượng được, vọt thẳng về phía Vương Lâm.