Nếu làm được bước này, bước tiếp theo là trầm xuống đan điền, cuối cùng là dung hợp với Han Đan của huyệt Đan Điền. Nếu thành công đem ba khỏa Hàn Đan hợp nhất thì có thể đột phá đến Kết Đan kỳ, chân chính hình thành kim đan với tỷ lệ thành công nhất định.
Vương Lâm tĩnh tọa ở trong thạch thất, không gian nơi này không lớn, âm hàn khí nồng đậm. Hai mắt hắn nhắm lại, thần thức tiến vào trong cơ thể, tâm thần chìm đắm trong huyệt tổ khiếu.
Bước đầu tiên hắn phải làm là ở trong cơ thể là bài trừ huyệt tổ khiếu, làm cho hàn đan của huyệt tổ khiếu trầm xuống.
Độ khó của tam đan quy nhất là rất lớn, trước đây Vương Lâm chỉ biết đại khái nhưng hôm nay hắn đã cảm nhận rất sâu sắc. Khó khăn này nếu dùng hai từ "rất lớn" để hình dung thì thật quá mức nhẹ nhàng, mà phải nói là cực độ khó khắn.
Chỉ vì phá trừ huyệt tổ khiếu, Vương Lâm đã tĩnh tọa mất một tháng. Một tháng qua, hắn chưa có tiến bộ gì. Bốn phía của huyệt tổ khiếu như có một cổ trở lực vô hình, mặc cho hắn công kích như thế nào đều không thể lay động mảy may!
Yêu cầu của việc tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết đó là ba huyệt tổ khiếu, khí hải, đan điền lần lượt toái liệt ba lần để kết thành hàn đan. Một lần lại khó khăn hơn một lần. Lần đầu tiên có thể nói là khó khăn, lần thứ hai là rất khó khăn, thì lần thứ ba phải nói là vô cùng khó khắn. Hiện tại công việc của Vương Lâm phải làm chẳng khác nào là lần thứ tư toái liệt huyệt tổ khiếu, do đó độ khó có thể nghĩ. Công kích nhiều lần mà không được, Vương Lâm cải biến phương pháp. Hắn không công kích mà chạm rãi mài mòn. Theo thời gian, tầng vô hình kia dần dần hư bạc đi không ít.
Tuy nhiên, sự đau đớn do lấy linh khí của cơ thể không ngừng ma sát thì
vượt xa khả năng tưởng tượng của người thường. Cho dù là văn chương cũng không thể diễn tả nổi. Mỗi lần ma sát, thân thể Vương Lâm đều run rẩy, đau đầu kịch liệt, mồ hôi đổ như mưa. Quần áo hắn mặc trên người từ khi hắn bắt đầu tĩnh tọa vẫn chưa thay lần nào.
Nếu không có nghị lực rất lớn thì chuyện tam đan hợp nhất quyết không thể hoàn thành được. Tuy nhiên, cái Vương Lâm không hề thiếu lại chính là nghị lực. Năm đó, tham gia khảo nghiệm để tiến nhập Hằng Nhạc Phái nghị lực của hắn đã khiến người ta phải động dung, trên thềm đá dẫn lên Hằng Nhạc phái chắc vẫn còn để lại hai đạo huyết ngân.
Nếu không phải tư chất của hắn có điểm khuyết thiếu thì bằng vào nghị lực của hắn lúc đấy đã có thể được Hằng Nhạc phái xem trọng tiến hành bồi dưỡng trọng tâm. Hiện tại điều này cũng đã theo Hằng Nhạc phái tan thành mây khói!
Nghị lực của Vương Lâm thật kinh người, với sự thống khổ khó có thể tưởng tượng hết được của hắn, rốt cuộc huyệt tổ khiếu đã tan biến sau 3 tháng thời gian.
Một khỏa hàn đan màu lam, to bằng chừng nắm tay từ vị trí của tổ khiếu từ từ trầm xuống. Theo nó trầm xuông là một tia tinh mịn như một sợi tơ nhỏ cũng lan tràn ra, trải dài khắp cơ thể của Vương Lâm.
Mỗi khi hàn đan trầm xuống một tí, những sợ tơ này lại dài ra một tí, lúc hàn đan dừng lại ở bên ngoài huyệt khí hải. Vương Lâm thở sâu, không chút do dự lại bắt đầu ma sát lần thứ hai.
Lại ba tháng nữa trôi qua, trong huyệt khí hải vang lên âm thanh ba ba, rồi tiêu tán không còn. Cùng lúc đó, hai hàn đan va chạm chạm mãnh liệt vào nhau. Vương Lâm chỉ cảm thấy thân thể "oanh" lên một tiếng, một cỗ lực lượng kinh khủng sinh ra từ sự va chạm của hai hàn đan bùng nổ điên cuồng trong cơ thể hắn Sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, không một chút huyết sắc, cổ họng đắng lên, phun ra một ngụm máu tươi. Búng máu vừa xuất hiện đã lập tức biến thành sương lạnh, bàm vào vách đá, hình thành bông tuyết màu đỏ.
Sau khi phun ra búng máu, Vương Lâm lấy từ trong túi trữ vật ra tám khối hạ phẩm lịnh thạch. Sau khi được xuất ra, tám khối này va chạm với nhau, hóa thành linh phấn, chiếu theo một quỹ tích nào đó dừng ở bên ngoài cơ thể hắn, tạo thành một phù văn quỷ dị.
Phù văn này lóe lên rồi biến mất. Ngay lúc đó, hắc sắc phi kiếm từ túi trữ vật phóng ra, vòng quanh Vương Lâm một vòng rồi phiêu phù giữa không trung. Hư ảnh ma đầu hiện ra ở trên thân kiếm.
Đầu tiên nó liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, trên mặt lô ra vẻ do dự, nhưng rất nhanh, thần thức của Vương Lâm giấu trong cơ thể hắn phát huy tác dụng, ý niệm cắn trả trong đầu hắn vừa hiện lên đã lập tức tiêu thất, đành đứng thủ hộ bốn phía cho Vương Lâm.
Vương Lâm làm xong hết thảy, đầu ong lên, ngả xuống mặt đất. Trước khi hôn mê hắn còn kịp bày thêm một trận pháp phòng ngự.
Nói đến trận pháp này, trước đó Vương Lâm đã bày mấy trận pháp thuấn di đơn giản, dùng khi có chuyện cấp bách xảy ra. Ma đầu ở một bên nhìn quanh bốn phía, lại trộm nhìn Vương Lâm đã ngã xuống đất, đáy lòng lại rục rịch, thầm nhủ:
- Ta có nên liều mạng với hắn không? Hắn hẳn không phải là giả bộ… Ah, thật khó biết! Hắn quả thật rất giảo hoạt… Ai, rốt cục có nên liều mạng không đây. Nếu mà thất bại thì hậu quả… Ma đầu không kìm được rùng mình một cái, vội vàng đem ý niệm trong đầu để sang một bên.
Một ngày sau, ý nghĩ này lại chậm rãi chiếm hết tâm tư của hắn, ánh mắt hắn lóe lên, nhìn Vương Lâm, đáy lòng lại nổi lên:
- Cùng hắn liều mạng? Đây là thời cơ tốt nhât! Nếu bỏ qua, về sau lão tử có lẽ không còn cơ hội nào nữa… Ah, không được, tên Vương Lâm này rất gian xảo, làm sao hắn lại không phòng bị ta chứ? Hắn trước khi hôn mê sao còn đem ta phóng thích ra? Ai, thật khó lý giải!
Ma đầu lắc đầu một cái thật mạnh, hung tợn nhìn Vương Lâm, tiếp tục nghĩ:
- Ta không ngốc đâu, ngươi cứ tiếp tục mà giả bộ nữa đi!
Ý nghĩ liều mạng lại bị hắn gác lại!
Lại qua một ngày, ánh mắt ma đầu này lại ngóng nhìn Vương Lâm, nội tâm lại rục rịch, hắn gầm lên một tiếng, lại thầm nhủ:
- Liều mạng, chết thì hết, có vẻ như không phải hắn đang giả bộ, liều mạng, liều mạng, liều mạng!
Hai mắt hắn đỏ ngầu, thân hình nhanh chóng lao ra, đánh về hướng Vương Lâm. Trận pháp phòng ngự đối với hắn không có tác dụng, bị ma đầu trực tiếp xuyên qua, bổ thẳng vào người Vương Lâm.
Nhưng ngay sau đó, ma đều thảm thiết liên tục kêu lên, thân mình thoát ra những làn khói nhẹ, có dấu hiệu tiêu tán, hắn nhanh chóng lui về phía sau, thảm hại nói:
- Biết ngay hắn là một tên giảo hoạt, làm sao có thể không lo lắng bị ta cắn trả khi phóng xuất ta ra được. Hắn lưu lại thần thức trong ta lúc nào? Sau này ta sẽ tồn tại ra sao….aaa?!
Ma đầu dậm chân đấm ngực, không ngừng kêu lên. Trải qua việc này, ma đầu ngoan ngoãn an phận, ngồi ở một góc, nhìn vách tường đối diện, trong lòng đầy bi phẫn!
Ngày thứ ba Vương Lâm thanh tỉnh, ngồi dậy. Cười khổ một tiếng, hắn biết bản thân mình đã xem thường độ khó khăn của tam đan hợp nhất. Mấu chốt là ở chỗ hai viên hàn đan khi dung hợp đã sinh ra cỗ hàn khí có tính hủy diệt!
Hàn khí này không thể phát tiết ra khỏi cơ thể nếu không dung hợp sẽ thất bại. Nhưng nếu không phát tiết ra ngoài thì hắn không thể chịu đựng nổi. Sắc mặt Vương Lâm âm tình bất định, trầm mặc suy tư.
Căn bản là thân thể hắn không thể chịu đựng được hàn khí nhưng Vương Lâm không giải thích được là những vị tiền bối trước hắn khi tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết làm thế nào để tam đan hợp nhất được. Như Tư Đồ Nam, hắn cũng tu luyện Hoàng tuyền thăng khiếu quyết, vậy hắn thành công như thế nào?
Vương Lâm khổ sở suy nghĩ mà mãi không ra, hơn nữa Tư Đồ Nam cũng chưa bao giờ đề cập qua chuyện này.
- Làm thế nào để thân thể mình có khả năng chịu đựng được hàn khí kinh khủng như thế?
Vương Lâm thì thào nói, sau một lúc than vãn, ánh mắt nhìn về phía ma đầu đang ngồi một đống trong góc.
Sau khi thấy Vương Lâm thanh tỉnh, ma đầu này vẫn cẩn thận trộm nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn quét sang, thân mình lập tức run lên. Hắn vội vàng nói:
- Ta luôn không có điểm lơi lỏng, luôn hộ pháp bên người ngươi.
Vương Lâm duỗi bàn tay ra, bắt lấy ma đầu ném vào trong kiếm, đứng lên nhảy ra khỏi thông đạo, ly khai thạch thất.
Ở ngoài phòng Lý Mộ Uyển, Vương Lâm hướng vào bên trong nhìn lại. Lý Mộ Uyển đang đang ngồi dựa vào bàn đá bên cạnh đan lô, hơi thở đều đều, đang ngủ say. Mái tóc như tơ lụa của nàng tùy ý xõa xuống, mấy sợi tóc vòng qua tai, làm lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, hồng hào, nhưng không phải như đã qua trang điểm mà nhan sắc như vốn có của nó.
Nàng mặc trên người một bộ quần áo màu tím làm tôn lên làn da trắng nõn nà của mình, làm cho người ta không kìm được, tim đập thình thịch. Lúc này bên đan lô thoát lên những đám khí màu trằng nhè nhẹ, cảnh tượng này làm cho người ta liên tưởng tới bức tranh tiên nữ.
Hơn nữa, gian thạch thất này được Lý Mộ Uyển bố trí tỉ mỉ, nàng treo rất nhiều những cây dây leo màu xanh đậm lên vách tường, không biết là nàng lấy từ nơi nào về, nó làm tăng thêm mấy phần cảm giác về một bức tranh động lòng người.
Một cỗ dược hương mơ hồ truyền đến, Vương Lâm hít sâu một hơi, đầu óc lại thấy thêm thanh tỉnh.
Nhìn một lúc, hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt, xoay người nhìn về phía
thạch thất tiếp theo, một nửa thạch thất này gieo trồng rất nhiều dược thảo, nửa khác thì để đặt một số tài liệu không phải dùng để luyện đan.
Nửa cái đầu lâu của giao long cũng đặt trong đó.
Thi cốt của giao long rất dài, nhất là đầu lâu củ nó lại lớn. Nếu dùng toàn bộ để bố trí Cửu Ly Thi Cốt trận thì có chút lãng phí nên Vương Lâm đã bảo Lý Mộ Uyển giữ lại một ít.
Phân phó xong việc này thì hắn mới bắt đầu tiến hành tam đan hợp nhất!
Nhìn gần nửa đầu lâu này, Vương Lâm trở nên trầm ngâm. Đầu lâu này lộ ra một cỗ tử khí, nhìn qua thì không giống xương cốt, mà lại giống như một loại tinh thể nào đó. Chắc đây là do cấu tạo thể chất đặc thù của cơ thể giao long hình thành nên.
Vương Lâm quan sát một lúc, đột nhiên tâm thần khẽ động, xoay người lại.
Lúc sau, Lý Mộ Uyển ánh mắt nhập nhèm, ngáp dài một cái, đi ra thạch thất, kinh ngạc liếc nhìn Vương Lâm, vẻ buồn ngủ lập tức biến mất.
Tâm tình của Lý Mộ Uyển mấy ngày qua chậm rãi biến đổi, nàng thường hay miên man suy nghĩ, sợ Vương Lâm đối với nàng nổi lên thú tính. Dù sao những người tu luyện Tử Chú thuật thường am hiểu thái bổ nguyên âm.
Nhưng sau, nàng phát hiện Vương Lâm gần như luôn bế quan khổ tu. Lý Mộ Uyển trước vẫn cho rằng ca ca Lý Kỳ Khánh của mình đã cực kỳ chăm chỉ tu luyện rồi nhưng sau khi biết Vương Lâm thì hai từ "chăm chỉ" lập tức được chuyển dành cho Vương Lâm.
Dưới con mắt của nàng, Vương Lâm đã có tu vị Trúc Cơ đại viên mãn, tiến thêm một bước đó là Kết Đan kỳ. Nhưng Lý Mộ Uyển biết rằng muốn đột phá đến Kết Đan kỳ đâu phải là chuyện dễ dàng. Ở Hỏa Phần quốc mấy ngàn năm qua, người Kết Đan nhanh nhất, mười bảy tuổi Trúc cơ đại viên mãn, nhưng cũng phải dùng đến hơn ba mươi năm sau mới có thể kết đan thành công.
Người này chính là thủy tổ của Hỏa Phần quốc, một vị Nguyên Anh kỳ tu sỹ, đem Hỏa Phần quốc từ cấp 2 thăng lên cấp 3 tu chân quốc.