- Lỗ phu tử, lão phu không có quên lời ước định, nhưng cũng bất lực rồi. Ngươi. hãyy mau rời khỏi đi.
Bên trong khe không gian này, mộtt thanh âm tang thương mang theo sự đau khổ chầm chậm truyền ra, theo đó tinh điểm thứ tư trên mi tâm của Thác Sâm xuất hiện tinh quang, càng ngày càng sáng, trở nên giống như ba tinh điểm trước đó. Trong quá trình sáng lên này, thanh âm kia càng lúc càng yếu, cho đến lúc hoàn toàn biến mất.
Ngay khi thanh âm kia biến mất, trong khi lão già áo đen kia thần sắc kịch biến, trong khi sắc mặt Vương Lâm lộ ra vẻ khiếp sợ, dưới sự hiểu biết về Cổ Thần của bọn họ, trong khoảnh khắc ẩn chứa sự bất trắc này, thanh âm đã tiêu tan của Vô Cực Tử kia lại một lần nữa vang lên. Lần này là rống giận rít gào.
- Mau chạy đi!
Bên trong tinh điểm thứ tư trên mi tâm của Thác Sâm là một màn tối đen, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng, nhưng hoàn cảnh bốn phía cũng không thể nhìn rõ. Chỉ là giờ phút này, nơi này theo Thác Sâm thức tỉnh, dần dàn không còn ảm đạm, mà có từng điểm tinh quang lóe lên, mơ hồ chiếu sáng ra bốn phía.
Văn sĩ trung niên khoanh chân ngồi ở chỗ đó nhìn thoáng qua vẫn như thường, nhưng nếu cẩn thận quan sát cũng không khỏi kinh tâm động phách. Nửa người bên dưới của hắn đang khoanh chân ngồi đã cùng với mặt đất hòa thành một thể, không thể phân biệt được, như là mộc ra từ đó vậy.
TInh quang phát sáng ở nơi đây cũng không phải là từ bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện, mà từ bên trong thân thể của văn sĩ trung niên này bay ra. Mỗi một tia tinh quang bay ra, sắc mặt của văn sĩ này lại tái nhợt hơn, suy yếu đi một chút.
Giờ pphust này, ở chỗ của hắn tinh quang vờn quanh, chiếu sáng toàn bộ bốn phía. Thân thể của hắn cũng trong nháy mắt héo rũ, chỉ còn da bọc xương, nhìn thoáng qua như thể một đống xương khô.