Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 108: Mưu tính


Chương trước Chương tiếp

Về chuyện hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố, An Nhiên vẫn không chính diện trả lời Hoàng Đức Hưng. Chuyện phòng mẫu sập và bản thiết kế bị trộm, cô cũng nói là muốn điều tra triệt để, thậm chí phải báo cảnh sát, nhưng tất cả đều bị Hoàng Đức Hưng lấy cớ nói không muốn lộ ra tin tức trong thời gian nhạy cảm mở thầu ban khoa học kỹ thuật này.

Đối với cách làm việc trái lẽ thường này của ông ta, mặc dù An Nhiên có nghi ngờ, nhưng không mở miệng nhắc lại chuyện này.

Mà vốn vô cùng bận rộn dự án ‘trang viên thể thao’ nay vì phòng mẫu sập và bản thiết kế biến mất khiến An Nhiên bỗng chốc rảnh rỗi hẳn, cả ngày ăn không ngồi rồi.

Thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng nói chuyện phiếm của Lăng Lâm và Tiếu Hiểu. Nhưng nói xấu sau lưng người khác, nói hay không là quyền của người khác, có nghe hay không mới là lựa chọn của mình. Thật ra thì hai ngày cô cũng nghĩ rất nhiều, có muốn tiếp tục công việc hay không, trong lòng đã mơ hồ có đáp áp. Mặc dù gần 7 năm, nhưng bây giờ nghĩ lại ‘Chân Thành’ không phải là nơi cô lưu luyến cho lắm, bất kể là người hay chuyện.

Lúc này điện thoại trên bàn vang lên, là số lạ hoắc, An Nhiên nhíu mày, vì tâm tình vốn là không định nghe, nhưng mà hiển nhiên đối phương rất nhẫn nại gọi từng cuộc từng cuộc liên tiếp, cuối cùng thậm chí còn gửi một tin nhắn.

An Nhiên khẽ thở dài, đưa tay cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn ra, ánh mắt bỗng dưng trợn tròn, nội dung tin nhắn rất đơn giản, cộng thêm dấu chấm câu chỉ là tám chữ.

Nọi dung tin nhắn là thế này: "chị Cố, em là Trần Trừng."

Sau khi kinh ngạc, An Nhiên vội vàng gọi lại cho cô ta, mà dường như ở bên kia Trần Trừng đang một mực chờ điện thoại, gần như là vừa kết nối đã nghe.

"Trần Trừng?" An Nhiên vẫn còn có chút không xác định, giọng nói ngờ vực dò xét. Bởi vì không có ai trộm đồ rồi còn chủ động liên lạc với người bị mất cắp, như thế thật không hợp tình hợp lý.

Bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu, mới truyền đến thanh âm nức nở của Trần Trừng, ở bên kia điện thoại đấu tranh một hồi lâu, mới mở miệng gọi: "chị Cố....."

An Nhiên nắm điện thoại di động thật chặt, hỏi: "bản thiết kế là là cô lấy đi?"

Trần Trừng không nói gì một lúc lâu, nhưng mà An Nhiên có thể nghe được loáng thoáng tiếng khóc sụt sùi ở bên kia điện thoại. Cô không nói, chỉ nắm di động lẳng lặng cờ cô ta cho cô một đáp án.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...