Hắn cũng không lập tức sử dụng bí thuật, loại cảm giác thoải mái phiêu phiêu dục tiên này trọn vẹn tiếp tục nửa canh giờ thìTừ Huyền mới bắt đầu sử dụng Hóa Âm Nghịch Dương đại pháp. Khí tức dương cương cháy rực tiến vào trong cơ thể nàng, giao hòa lẫn nhau.
Bởi vì Đổng Băng Vân là tấm thân xử nữ, âm nguyên tinh khí thập phần tinh khiết nên trong quá trình vận chuyển bí thuật, hắn cảm giác lực lượng trong cơ thể ngoài cương liệt ra thì càng trở nên mượt mà, tựa hồ ngay cả tâm tình cũng được củng cố không ít.
Từ Huyền cảm thấy rất mừng, một mặt khổ tu, cũng không phải chuyện tốt, ngẫu nhiên túng dục như vậy một lần, càng có lợi cho tu vị và cảnh giới.
Thẳng đến khi sắc trời sáng rõ, mặt trời mới mọc l*n đ*nh đầu thì Từ Huyền mới chậm rãi buông thân thể mềm mại của Đổng tiên tử xuống, trong mắt nàng mang theo vài phần phức tạp, ôm hận mang oán, cũng có vài phần mỏi mệt.
Từ Huyền duỗi cái lưng mệt mỏi, cảm giác tinh thần sảng khoái, nguyên lực trong cơ thể càng trợ nên mượt mà thông suốt.
Nghe được thanh âm yên lặng sửa sang lại quần áo của Đổng Băng Vân, Từ Huyền ngoài trìu mến ra còn sinh lòng áy náy.
Cùng là cá nước thân mật, Vân Phỉ Nhi và Đổng Băng Vân lại không giống nhau.
Vân Phỉ Nhi và Từ Huyền là tình đầu ý hợp với nhau, không hề có chút gượng ép, có thể nói là ngươi tình ta nguyện.
Nhưng Đổng Băng Vân thì khác, nàng cơ hồ là dưới tình huống bắt buộc phải phát sinh quan hệ với Từ Huyền. Tuy rằng hai người là quan hệ chủ tớ, Đổng Băng Vân không được phản kháng, nhưng cái này cũng trái với ý nguyện bản thân nàng.