Thịnh Thế Đích Phi

Chương 350: Chào từ biệt


Chương trước Chương tiếp

“Vì A Ly, Bản vương vĩnh viễn không hối hận.” Mặc Tu Nghiêu đứng tại sau lưng Diệp Ly, từ trên cao nhìn nhìn xuống Mặc Cảnh Lê.

Nghe Mặc Tu Nghiêu nói xong, sắc mặt Mặc Cảnh Lê đã lúng túng lại càng thêm âm trầm. Lạnh lùng cười nói: “Thật sao?” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày rồi nói: “Đương nhiên. Bản vương cũng không phải là loại có mắt không tròng như ai kia.” Lười biếng ngồi cạnh Diệp Ly, Mặc Tu Nghiêu cũng không đi quản Mặc Cảnh Lê khó coi, có chút không vui nhìn qua Diệp Ly nói: ” Sao A Ly lại nói chuyện một mình với hắn ở chỗ này?”

Diệp Ly nhướng mày, giống như cười mà không phải cười nhìn qua hỏi hắn: “Chẳng lẽ thiếp thân không thể một mình nói chuyện với người khác?”

Mặc Tu Nghiêu vội vàng cười làm lành nói: “Làm sao lại như vậy? A Ly chịu nói chuyện với người khác, đó là vinh hạnh của bọn hắn. Nhưng có người ý xấu đầy mình, A Ly không thể không đề phòng.”

Diệp Ly mỉm cười không nói, nhàn nhạt nhìn xem hắn mỉm cười. Luận ý xấu đầy mình, trong thiên hạ có mấy người bằng Định Vương gia. Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý ánh mắt trêu chọc của Diệp Ly, quay đầu dựa vào Diệp Ly hỏi: “Lê Vương còn có lời gì muốn nói?” Cho dù Mặc Cảnh Lê vẫn còn nói ra suy nghĩ của mình, hiện tại cũng bị Mặc Tu Nghiêu tức giận đến mức quên gần hết rồi. Khẽ hừ một tiếng đứng lên nói: “Bản vương tới đón Oánh nhi về dịch quán.”

“Thì ra là thế.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Thế Lê Vương tự tiện. Đúng rồi. . . Lê Vương, thánh nhân nói không thể vứt bỏ người vợ tào khang*(người vợ cả cùng đồng cam cộng khổ với chồng lúc khó khăn nên không thể vứt bỏ được) tuy Lê Vương phi không tính là vợ tào khang, nhưng tốt xấu cũng đã theo Lê Vương nhiều năm như vậy. Hiện nay Lê Vương không chút do dự vì cô nương núi Thương Mang mà biếm vợ làm thiếp, điều này sẽ lại để cho người trong thiên hạ cảm thấy Lê Vương ngại bần yêu phú đấy. Đối với thanh danh Lê Vương cũng không tốt.”

Mặc Cảnh Lê cắn răng, “Định Vương quá lo lắng, Bản vương không có ý tứ này.”

Mặc Tu Nghiêu lơ đễnh nhíu mày, hiển nhiên không tin Mặc Cảnh Lê nói. Mặc Cảnh Lê cũng không có tâm trạng giải thích, trầm mặt xoay người rời đi rồi.

Nhìn bóng lưng Mặc Cảnh Lê đi xa, Diệp Ly mỉm cười ngó Mặc Tu Nghiêu nói: “Vương gia đến vô cùng đúng lúc.” Mặc Tu Nghiêu tươi cười chân thành mà nói: “Bản vương biết rõ A Ly cũng không muốn nói chuyện với Mặc Cảnh Lê.” Diệp Ly bất đắc dĩ nhìn lên trời, nàng không có khoa trương hắn, được chứ?

“A Ly, nàng nghĩ cơ hội Mặc Cảnh Lê cưới Đông Phương U có lớn không?” Mặc Tu Nghiêu hơi tò mò hỏi.

Đôi mày thanh tú Diệp Ly cau lại, nói: “Nếu như Mặc Cảnh Lê không dùng thủ đoạn vớ vẩn gì có lẽ cơ hội không lớn.” Đông Phương U không thông minh, nhưng Đông Phương Huệ lại không phải người dễ đối phó. Có Đông Phương Huệ ở bên giám sát, chỉ sợ Mặc Cảnh Lê chưa chắc đã được như nguyện. Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Vừa mới Đông Phương Huệ phái người đến đây truyền lời, hôn sự Đông Phương U có thể coi như chưa từng xảy ra. Núi Thương Mang vẫn nguyện ý tương trợ Định Vương phủ như cũ.”

“Chàng cự tuyệt?” Diệp Ly không hề hoài nghi mà hỏi.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...