Diệp Ly tự biết khinh công kém nên không ra tay, cũng không đi bên kia tham gia náo nhiệt.
Chỉ ngồi ở tại chỗ chờ Mặc Tu Nghiêu, không tới một khắc đồng hồ Mặc Tu Nghiêu lại nhanh chóng lướt trở về, kéo Diệp Ly ra khỏi cung điện, sau khi thuận tay hái vài cọng U La Minh Hoa mang theo Diệp Ly giống như bình thường lặng yên không một tiếng động ra khỏi Thánh Địa Nam Cương.
Hai người theo đường cũ ngoài sơn cốc một đường đi trở về đi, hai con ngựa vốn cho rằng có thể đã chạy không thấy bóng dáng lại còn tại nguyên chỗ nhàn nhã đi chơi gặm cỏ xanh trên mặt đất.
Hai người tùy ý chọn một chỗ bằng phẳng thoải mái ngồi xuống, lấy ra lương khô và rượu tùy thân mang theo ăn một chút.
Mặc Tu Nghiêu lấy hai loại hoa từ trong sơn cốc mang đi ra mày kiếm nhíu chặt.
Diệp Ly nhàn nhạt liếc mắt một cái, nửa tựa vào trên người hắn nói: “Lúc trước là chúng ta tiên nhập vi chủ*(nghĩa đen là “điều gì tới trước sẽ giữ vị trí chủ đạo”, ý nói ấn tượng đầu tiên lúc nào cũng khắc sâu trong suy nghĩ, chi phối những hành động về sau của con người) , nếu như hai loại này một trong đó là U La Minh Hoa mà nói…, kia nhất định là một trong hai loại đó .
Mặc dù Mạn Châu Sa Hoa có hiệu quả giải độc nhưng bản thân nó cũng có độc có thể dồn người vào chỗ chết.
Cộng thêm lại có tên tuổi của Hoàng Tuyền Chi Hoa chúng ta mới cho là đó là U La Minh Hoa.
Nhưng là nếu bàn về dược hiệu mà nói…, vẫn là cái này...
Càng giống có thể kéo người vào U Minh Hoàng Tuyền Chi Hoa.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu, thả thực vật trong tay ra gật đầu nói: “A Ly có biết Lôi Đằng Phong tới làm cái gì không?” Diệp Ly nhíu mày vừa nghĩ, ngẩng đầu lên nói: “Hắn cũng muốn thuốc chế từ hoa kia ra?” Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Không sai.
Hắn không biết từ đâu có được tin tức, đúng là muốn cùng người Nam Cương mua loại thuốc này.
Hơn nữa...
Còn muốn mua số lượng lớn.