Ra khỏi ngự hoa viên, Mặc Cảnh Kỳ đã phái người chờ sẵn ở cổng. Trong cung xảy ra sự kiện lớn như vậy đương nhiên không thể nào đơn giản như việc mọi người ra ngoài tản bộ rồi quay trở về tắm rửa đi ngủ. Lần này mặc dù có không ít thích khách lẻn vào trong cung , nhưng mang so với gần nghìn thị vệ đại nội thì cũng chỉ như chín trâu mất một sợi lông mà thôi. Sở dĩ có thể gây ra náo loạn như vậy chủ yếu do yếu tố bất ngờ mà thôi. Có điều qua sự việc này cho thấy được phòng vệ của của thị vệ trong cung cũng chẳng chặt chẽ như trong tưởng tượng của mọi người cho lắm. Khó trách ám vệ của Định vương phủ tỏ ra khinh thường cấm quân trong cung, ít ra thì trong gần trăm năm qua chưa từng có thích khách nào lọt được vào vương phủ.
Bị thích khách làm cho kinh hách như vậy, đương nhiên Mặc Cảnh Kỳ không thể nghỉ ngơi được, mang theo các thần tử vẫn chưa hết kinh sợ di giá tới điện Long Đằng chuyên dùng để xử lý chính sự. Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu vừa đi đến cửa điện đã nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói đầy giận dữ của Mặc Cảnh Kỳ, rõ ràng đang quở trách bọn thị vệ không làm tròn nhiệm vụ. Diệp Ly nhướn mày, nàng nhớ thống lĩnh cấm quân hiện tại là đại ca của Lãnh Hạo Vũ – Lãnh Kình Vũ?
Bước vào trong điện, quả nhiên thấy nam nhân trẻ tuổi hơi giống Lãnh Hạo Vũ, hắn quỳ trên mặt đất cúi đầu cung kính nghe lời trách mắng của Mặc Cảnh Kỳ. Nhìn thấy hai người đi vào, Mặc Cảnh Kỳ rốt cục nhịn xuống ham muốn tiếp tục mắng chửi người, giống như có điều suy nghĩ ngó chừng hai người đang tay trong tay đi tới, nói: “Sao Định vương phi lại ở cùng một chỗ với Định vương?”.
Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Diệp Ly lo lắng an nguy của Vương gia nhà ta cho nên mới mang người đi tìm hắn. Trong lúc xúc động cũng không kịp tới bẩm báo cho Hoàng thượng, kính xin thứ tội”.