Về nhà ăn cơm xong, tôi uể oải rúc vào sô pha phát ngốc.
Chẳng mấy chốc đã rơi vào một lồng ngực ấm áp.
"A Nguyện." Lạc Tây Nhiên ôm lấy tôi, lo lắng nhíu mày: "Cậu bị bệnh à?"
"Hôm nay ăn ít cơm thế, hơn nữa trông cậu cứ như không có tinh thần vậy."
Anh ấy đưa tay sờ lên trán tôi: "Có phải chỗ nào không thoải mái không. Để tôi gọi bác sĩ đến xem cho cậu nhé?"
"Không sao đâu, em không có bệnh."
Tôi tự vùi mình vào lòng anh ấy, cũng ôm lấy anh ấy: "Chỉ là tâm trạng hơi không tốt chút thôi."
"!" Lạc Tây Nhiên thất kinh: "Chuyện nghiêm trọng thế này cơ à."
"Đã xảy ra chuyện gì vậy Nguyện Nguyện, có phải có ai bắt nạt cậu không? Hay là công việc mệt quá rồi? Thực ra cậu không đi làm hoàn toàn không có vấn đề gì đâu, tiền của chúng ta tuyệt đối đủ tiêu."
"Hay là xin nghỉ một thời gian, tôi đưa cậu đi du lịch, đi giải khuây nhé?"
Tôi chưa kịp phản ứng xem chủ đề sao lại kéo sang chuyện đi du lịch mất rồi.
Khẽ cười nói với anh ấy: "Không hoang đường đến thế đâu anh."
"Không sao đâu, em nghỉ ngơi một lát là khỏe."
Nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh ấy, tâm trạng tôi dần bình ổn trở lại.
Hai người chẳng ai nói lời nào, lặng lẽ tựa vào nhau.
Không biết qua bao lâu, tôi mới khẽ mở lời: "Thực ra, mối quan hệ của em với người nhà không được tốt lắm."
Lạc Tây Nhiên sửng sốt một chút: "Nhà họ Giản sao?"
"Sinh nhiều như vậy mà không biết đối xử công bằng đúng không."
Vài năm trước Lạc Tây Nhiên sống ở nước ngoài, không biết một số tin tức trong giới cũng là bình thường, nếu không chắc chắn sẽ nghe được vài lời đồn đại.
Tôi thành thật thú nhận: "Thực ra em không phải đứa trẻ nhà họ Giản."
Tôi đem tình huống của tôi và Giản Tinh đơn giản kể cho anh ấy nghe.
Lạc Tây Nhiên im lặng một lát, rồi nói: "Buổi tiệc lần trước tôi đã thấy mấy người bọn họ ở bên kia hi hi ha ha, nhìn ngứa mắt vô cùng. Cứ ngỡ là do tôi nhạy cảm, giờ nghĩ lại lúc đó tôi thật sự thấy khó chịu."
"Đó là do bọn họ không có phúc phần."
Người đàn ông cúi đầu dịu dàng hôn lên khóe môi tôi: "Sau này tôi sẽ là người nhà của cậu."
"Còn có mẹ tôi và bố tôi nữa. Đợi họ về nước rồi, tôi sẽ dẫn cậu đi gặp họ."
"Biết tôi tìm được một người bạn trai tốt như vậy, họ có nằm mơ cũng phải cười tỉnh."
Tôi không khỏi căng thẳng: "Anh đã nói chuyện của chúng ta cho chú dì biết rồi sao?"
"Cái đó... họ có phản ứng gì vậy anh? Liệu có không đồng ý không..."
"Tất nhiên là không rồi." Lạc Tây Nhiên nói: "Mỗi lần tôi đăng ảnh chụp chung của hai đứa, họ nhấn thích còn nhanh hơn bất cứ ai."
"Còn nói tôi tìm được cậu là do mộ tổ tiên tích đức hiển linh nữa cơ."
Tôi bị chọc cười, ngửa đầu lên cũng đi hôn môi anh ấy.
Sau khi tách ra, tôi nhìn anh ấy, nghiêm túc nói: "Không phải đâu. Có thể ở bên anh, là may mắn của em."
Có lẽ ông trời thương hại cuộc sống trước đây của tôi quá tồi tệ, nên mới để tôi gặp được một người mà trong mắt đều là tôi như vậy.
"A Nguyện..."
Hầu kết Lạc Tây Nhiên khẽ lăn, cuồng nhiệt hôn xuống.
"Ưm."
Anh ấy đè lên làm người tôi nghiêng đi, ngã nhào trên sô pha.
Lòng bàn tay đỡ sau gáy tôi, động tác mãnh liệt dồn dập.
Thân hình dính sát vào nhau nhanh chóng sinh ra một trận nóng rực.
Hôn một hồi lâu, Lạc Tây Nhiên mới lưu luyến không rời tách ra một chút, dán vào bên tai tôi trầm giọng nói: "Ngày mai là cuối tuần, tối nay chúng ta có thể làm lâu một chút."
Tôi ngơ ngác chớp mắt.
"Chúng ta làm chút chuyện thoải mái, có phải A Nguyện sẽ không còn thời gian để nghĩ đến những chuyện không vui nữa không."
Giây tiếp theo, thân hình bị bế bổng ngang hông, tôi vội vàng đưa tay vòng qua cổ anh ấy.
Trong phòng ngủ, hai bóng người chồng chéo lên nhau dưới ánh đèn ấm áp.
Tiếng th* d*c dồn dập, nhiệt độ cơ thể của nhau và từng cái chạm vào mỗi khắc...
Đều khiến tôi không ngừng run rẩy.
Tôi quả thực không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác nữa, đến cuối cùng gần như là mệt đến ngất đi.
Một đêm không mộng mị.
Cuối tuần chúng tôi lại ra ngoài hẹn hò.
Lần này đi công viên giải trí.
Đã lâu lắm rồi tôi không đi công viên giải trí.
Trong ký ức, kiếp này vào năm tôi mười lăm, mười sáu tuổi, bố mẹ từng dẫn đám người Giản Tinh đi một lần.
Đương nhiên, không có tôi.
Ngày hôm đó tôi ở nhà một mình, viết bài tập về nhà thay cho Giản Tinh.
Ngôi nhà rộng lớn trống rỗng, trái tim tôi cũng trống trải rã rời.
Nhưng lần này không giống vậy, người bên cạnh đang từng chút một lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi.
"A Nguyện, chúng ta đeo cái này đi." Lạc Tây Nhiên hừng hực hứng thú cài một cái bờm tai thú tinh xảo lên đầu tôi: "Cái này nhìn một cái là biết ngay đồ đôi rồi."
Chúng tôi trong gương sát rạt vào nhau, đeo chiếc bờm đáng yêu giống hệt nhau.
Lạc Tây Nhiên giơ điện thoại lên: "Cái này đẹp nè, chúng ta chụp trước gương đi."
Không biết nên tạo dáng thế nào, tôi giơ ngón tay chữ V muôn thuở lên.
Bóng hình của hai người đóng băng trong màn hình điện thoại.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, không lạnh không nóng, thỉnh thoảng có ánh nắng mặt trời.
Sau khi xếp hàng chơi vài trò chơi, tôi có chút mệt rồi.
Mua kem hai người vừa đi vừa ăn, dự định đi tìm một nhà hàng để ăn cơm.
Lạc Tây Nhiên dắt tôi đi, ngoại trừ lúc trải nghiệm các trò chơi ra, anh ấy hầu như chưa từng buông tay tôi.
Tôi cũng đã quen với việc được anh ấy dắt đi.
Trên đường, như có cảm ứng, tôi vô tình nhìn về một hướng nào đó.
Bất ngờ nhìn thấy Giản Dực và Giản Tinh.
Giản Tinh dường như không chú ý đến tôi, nhưng Giản Dực thì nhìn thấy rồi.
Ánh mắt đổ dồn lên người tôi, sắc mặt âm trầm.
Chỉ nhìn một cái, tôi liền thản nhiên thu hồi tầm mắt như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc tan làm ngày thứ Hai, tôi gặp Giản Dực ở cửa cơ quan.
Anh ta tựa vào chiếc xe sang màu đen mà mình thường lái, trên mặt không có biểu cảm gì.
Khi tôi đi ngang qua thì chặn tôi lại: "Về nhà với tao."
Tôi theo bản năng lùi lại hai bước: "... Không được, tối nay tôi có việc rồi."
"Dạo này mày có lúc nào là không có việc à?" Giản Dực chế giễu nhếch khóe môi, vậy mà lại không hề tức giận.
Hiếm khi dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Về một chuyến đi. Bọn tao chỉ muốn nói chuyện hẳn hoi với mày, có hiểu lầm gì thì mọi người nhân cơ hội này mà nói cho rõ ràng."
Tôi nhìn anh ta, thấy biểu cảm của anh ta có vẻ là nghiêm túc.
Trong lòng cân nhắc vài giây, cuối cùng đồng ý.
Nói cho rõ ràng cũng tốt, đỡ phải có quá nhiều dây dưa về sau.
Trên xe, tôi gửi tin nhắn cho Lạc Tây Nhiên, bảo anh ấy không cần đợi tôi, tôi phải về nhà họ Giản một chuyến.
Anh ấy nháo nhào đòi lát nữa nhất định phải đến nhà họ Giản đón tôi, tôi cũng đành gửi địa chỉ cho anh ấy.
Mọi người trong nhà đều có mặt đông đủ.
Hôm nay không phải ngày nghỉ, Giản Văn thông thường nên ở trường vậy mà cũng đã trở về.
Tôi nhìn thấy mẹ ngồi ở phòng khách, nghe thấy động tĩnh chúng tôi đi vào, bà ta cũng chỉ nhìn về phía Giản Dực, gật đầu chào hỏi anh ta một tiếng.
Hoàn toàn không thèm đoái hoài gì đến tôi.
Nghĩ ngợi một lát, tôi cũng không lên tiếng gọi bà ta.
Sau khi người đông đủ, bố đứng dậy nói: "Ăn cơm trước đã."
Tôi không nhúc nhích, thật sự là không có chút khẩu vị nào, cảm giác một chút cũng ăn không trôi.
Bọn họ đều đã đi về phía bàn ăn.
Tôi đứng lên, mím môi nói: "Nếu không có việc gì thì con xin phép về trước."
Nếu không nói chuyện chính, tôi không muốn tiếp tục ở lại nơi này.
"Về? Cái gì gọi là về?!"
Mẹ đột nhiên quay người nhìn tôi, thần tình kích động: "Giản Nguyện, mày phải làm cho rõ ràng, nơi mày đã sống hơn hai mươi năm qua là ở đâu!"
Tôi không hiểu ý của bà ta.
Bà ta nhìn tôi, khẽ bình ổn lại tâm trạng, đi sang một bên lấy thứ gì đó rồi đi đến trước mặt tôi.
Thứ trong tay bị ném lên bàn trà, nói: "Mày muốn nói chuyện chính sự chứ gì, được."
"Xem đi, chọn cho tốt rồi tranh thủ thời gian đi gặp mặt."
Tôi cúi đầu nhìn xuống, phát hiện đó là vài tấm ảnh chụp. Không khỏi hoang mang: "Cái gì đây?"
"Đối tượng liên hôn của mày."
"?" Tôi thấy thật hoang đường: "Con chưa từng nói là mình muốn liên hôn."
"Nếu không thì sao, mày thật sự định sống cả đời với dăm ba đứa mèo hoang chó dại bên ngoài à?" Bố lên tiếng, cũng đi tới: "Đừng có bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Giản chúng ta."
Giản Dực nhạt giọng mở lời: "Chuyện mày tìm được một đứa bạn trai bọn tao biết rồi. Nhưng trong nhà sẽ không đồng ý đâu."
Mẹ khoanh tay nhíu mày: "Mau chóng cắt đứt với nó đi. Mày thì tìm được hạng người ưu tú gì chứ? Thứ hàng hóa bên ngoài sao tốt bằng người bọn tao giúp mày xem xét?"
"Tao thấy chính là nó xúi giục mày không về nhà đấy, hèn chi dạo này còn học được thói bày sắc mặt với bọn tao." Bà ta âm dương quái khí nói như vậy.
Lại là thần thái này, ngữ khí này, nói ra những lời tự cho là đúng khiến người ta buồn nôn như vậy.
Tôi lại một lần nữa không khống chế được mà hoảng hốt, run rẩy tay chân, ngay cả hô hấp cũng bắt đầu không thông thuận.
"Mọi người dựa vào cái gì mà hạ thấp anh ấy," tôi run giọng nói: "Anh ấy rất tốt. Tốt hơn bất kỳ ai."
Đầu ngón tay lạnh ngắt, các khớp tay trắng bệch siết chặt thành nắm đấm, tiếng tim đập thịch thịch trầm đục vang lên trong màng nhĩ, mỗi một tiếng như nện vào đáy dạ dày, cuộn lên từng trận co thắt.
Toàn thân tâm đều đang gào thét đòi rời đi.
Tôi xoay người, nỗ lực khống chế tứ chi bước đi.
Nhưng phía sau lại truyền đến tiếng hét gần như chói tai: "Mày không được đi!"
Mẹ sải bước đi lên phía trước, giật lấy khuỷu tay tôi: "Giản Nguyện, mày giỏi giang rồi, liền muốn đá văng tất cả bọn tao để phủi mông đi một mạch sao? Mày nằm mơ đi!"
Trong tầm mắt dần mờ mịt của tôi, biểu cảm của bà ta thật dữ tợn.
Tôi ức chế cơn đau thắt từ dạ dày, không còn sức lực để duy trì biểu cảm khép nép lễ độ nữa.
"Trước đây mọi người luôn nhắc nhở con mà, quên rồi sao?"
Tôi nói từng chữ một: "Tôi không phải đứa trẻ nhà họ Giản."
Đáy mắt bà ta chấn động, nhưng cũng chỉ là trong một cái chớp mắt.
"Thì đã sao chứ?" Anh trai nghiêm giọng mở cờ: "Mày lớn lên ở nhà họ Giản, hưởng thụ tài nguyên của nhà họ Giản."
Mẹ sau một hồi thẫn thờ liền phụ họa theo: "Đúng, Tiểu Dực nói đúng."
"Mày nợ bọn tao còn chưa trả hết đâu, cả đời này mày cũng không trả hết được."
Bà ta tiến lên một bước, dùng âm lượng chỉ có hai người chúng tôi nghe thấy để nói: "Mày còn nợ Tiểu Tinh một mạng đấy!"
Sợi dây căng chặt trong đầu tôi đứt đoạn trong khoảnh khắc.
Những thanh âm trong quá khứ của bọn họ như thủy triều lại một lần nữa ập đến——
"Là mày hại chết Tiểu Tinh."
"Đây là mày nợ bọn tao."
"Mày tự làm tự chịu."
……
Là tôi hại Giản Tinh lật xe ngã xuống vách đá sao? Rốt cuộc tôi nợ bọn họ cái gì chứ?
Là do khi đó tôi quá ngây thơ, quá ngốc nghếch.
Tôi của kiếp trước sau cái chết của Giản Tinh, không buông bỏ được thời gian và tình nghĩa trong quá khứ.
Dẫu sao bọn họ cũng từng chân chính yêu thương tôi.
Tôi hy vọng bọn họ không đau khổ đến thế, hy vọng bọn họ có thể buông bỏ để bước tiếp về phía trước, đừng chìm ẩm trong bi thống vô tận.
Cho nên khi bọn họ đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi, tôi đã im lặng không một lời mà trở thành "kẻ thế tội" kia.
Gánh vác tội lỗi vô cớ, cho đến tận bây giờ.
Nhưng tôi thì không xứng đáng có được hạnh phúc sao?
Tôi không thể có được hạnh phúc sao?
Tôi thật vô lực.
Ánh mắt quét qua từng khuôn mặt của mấy người trước mặt, thu hết thần tình lúc này của bọn họ vào trong mắt.
Giản Văn quay đầu tránh né ánh mắt của tôi, im lặng không nói một lời; Giản Tinh trưng ra bộ dạng xem kịch vui, đáy mắt giấu giếm sự hưng phấn; Bố và Giản Dực âm trầm sầm mặt, tràn đầy thần sắc trách phạt; Người đứng gần tôi nhất thì vẻ mặt hung ác, sự chán ghét trong mắt hầu như muốn hóa thành thực chất.
Lồng ngực nghẹn thắt đến phát đau, mỗi lần hít thở đều như đang kéo cưa, cơn đau thắt ở dạ dày càng lúc càng dữ dội.
Trong tai vang lên tiếng vo vo chói tai, tôi nhìn thấy môi của bọn họ đang mấp máy, nhưng tất cả âm thanh đều trở nên xa xăm, mờ mịt. Tôi không nghe thấy bất kỳ nội dung gì.
Chỉ có nỗi sợ hãi dâng lên từ cột sống, khiến tôi muốn nôn mửa.
Bọn họ sẽ không buông tha cho tôi đâu.
Phải làm sao đây. Tôi biết phải làm sao đây.
Gần như cùng lúc, một suy nghĩ từ trong não hải tôi vọt ra.
Mãnh liệt chưa từng có, tôi không có bất kỳ năng lực nào để kháng cự.
Một khoảnh khắc nào đó, tôi dường như mất đi tất cả cảm xúc, tập hợp toàn bộ sức lực trên người để hoàn thành ý nghĩ này.
Tôi hất tay mẹ ra.
"Rốt cuộc mọi người muốn tôi trả thế nào đây?"
Tôi đi đến bên bàn trà, cầm lấy con dao gọt hoa quả đặt tùy ý trên bàn.
Cảm giác lúc này cực kỳ bình tĩnh: "Có phải phải đem mạng trả cho mọi người mới đủ không?"
Sau đó, tôi không có một chút do dự nào.
Dùng dao rạch một đường lên cổ tay mình.
Lại có âm thanh rơi vào trong tai, là những tiếng hét hỗn loạn ầm ĩ, kèm theo tiếng la hét thất thanh.
Tôi đã ngã gục xuống đất, không biết là ai đang đỡ lấy tôi.
Cúi mắt nhìn thấy quần áo mình bị nhuộm đỏ, máu chảy lê láng đầy đất.
Đây là bị làm sao vậy?
Lý trí quay về, tôi mơ màng nghĩ.
Có phải tôi sắp chết rồi không.
Mí mắt nặng trĩu, tôi không thể kháng cự mà nhắm mắt lại.
Chỉ là trước khi mất đi ý thức, dường như nghe thấy giọng nói của Lạc Tây Nhiên.
Nghe thấy anh ấy khản cả giọng gào thét gọi tên tôi.
Trong lòng tôi không khỏi dâng lên một nỗi bi thương nồng đậm.