Thiếu Gia Giả Sau Khi Lòng Như Tro Nguội

Chương 2


Chương trước Chương tiếp

Mãi cho đến sát ngày diễn ra, họ mới thông báo cho tôi biết thời gian và địa điểm của buổi tiệc.

Hôm đó tôi tự mình đi đến, đi vào từ cửa chính.

Đến nơi mới phát hiện ra bản thân không có thiệp mời, tôi có nói rõ danh tính của mình với nhân viên đón khách nhưng họ cũng không tin.

Đứng tần ngần ở bên ngoài một lúc, tôi nhắn tin cho em gái Giản Văn, nhờ em ấy xem có thể bảo người mang ra cho tôi một tấm thiệp mời hay không.

Hai mươi phút sau, Giản Văn đích thân ra tìm tôi.

Trên mặt em ấy không có biểu cảm gì, không rõ là có đang bực bội hay không.

Tôi khúm núm đi theo sau lưng em ấy, mất tự nhiên lên tiếng xin lỗi: "Xin lỗi em nhé, Tiểu Văn. Đã làm phiền em rồi."

Thực ra so với những người khác trong nhà họ Giản, thái độ của Giản Văn đối với tôi tốt hơn rất nhiều.

Cùng lắm thì em ấy chỉ ngó lơ tôi thôi, chứ chưa bao giờ buông lời cay đắng với tôi cả.

"Không có gì."

Em ấy nói xong, khựng lại một chút: "Sau này nếu còn gặp phải chuyện như thế này thì báo trước cho tôi một tiếng."

Tôi gật đầu: "Được, anh biết rồi."

Dẫn tôi vào bên trong sảnh tiệc xong, em ấy liền nhanh chóng rời đi.

Tôi tìm một góc khuất ít ai chú ý để ngồi xuống, tách biệt bản thân ra ngoài mà lặng lẽ quan sát bữa tiệc xa hoa, lộng lẫy này.

Thật sự vô cùng long trọng, mọi sự sắp đặt, bài trí đều thuộc hàng top đầu. Nhà họ Giản còn mời rất nhiều danh gia vọng tộc ở thành phố A đến tham dự.

Sinh nhật...

Đã bao lâu rồi tôi không được đón sinh nhật? Đến chính tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Thực ra, tôi còn chẳng biết ngày sinh nhật thực sự của mình là ngày nào.

Kiếp trước sau khi tìm được Giản Tinh, biết được tôi không phải con cái nhà họ Giản, ngày sinh nhật cũng không cách nào xác định chắc chắn được nữa.

Cả nhà cùng nhau bàn bạc, thậm chí còn tìm đến thầy phong thủy để bấm quẻ cho tôi, định ra ngày sinh nhật của tôi vào một ngày hè đầy nắng ấm.

Thế nhưng ngày đó, lại biến thành ngày giỗ của Giản Tinh.

Cho nên dù là ở kiếp trước hay ở kiếp này, cái ngày đó không còn một ai nhắc tới nữa.

Tôi không có cảm giác thèm ăn chút nào, nhưng để bản thân không có vẻ quá lạc lõng, tôi vẫn đứng dậy đi lấy một ly nước trái cây.

Lúc quay trở lại, tôi nhìn thấy một người quen đang đi về phía mình.

"Ái chà, đây không phải là cái người kia sao, tên đầy tớ nhỏ của Tinh Tinh mà."

Một người đàn ông ăn mặc lịch lãm cầm ly rượu nhìn sang, khóe miệng nở nụ cười cợt nhả, trêu chọc.

Tôi nhận ra gã là bạn của Giản Tinh, hình như tên là Quan Thần.

Những lời sỉ nhục như thế này tôi đã nghe qua không biết bao nhiêu lần rồi.

Bạn bè của Giản Tinh cũng giống như cậu ấy, rất thích bày ra những trò "đùa giỡn" kiểu này.

Tôi và gã không thân thiết gì, cũng không có ý định đáp lời, liền cất bước định bỏ đi.

Thế nhưng gã lại giống như tìm được một trò tiêu khiển hay ho, cứ bám riết lấy tôi không buông.

"Không thèm nói chuyện luôn à, kiêu ngạo thế cơ đấy?"

"Dù sao chúng ta cũng quen biết nhau, không định ôn lại chuyện cũ chút sao."

"Giản Nguyện, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Thiếu gia đây chủ động bắt chuyện với mày là đang nể mặt mày đấy nhé."

"Hôm nay có phải sinh nhật mày đâu, mày vênh váo cái gì?"

"Ồ, tao quên mất. Mày chỉ là một đứa đầy tớ chạy vặt đi theo hầu hạ người ta thôi mà, có tư cách gì mà đòi đón sinh nhật."

Tôi cúi gằm mặt bước tiếp về phía trước, một mực giữ im lặng.

Chỉ hy vọng gã sớm cảm thấy mất hứng rồi rời đi.

Nào ngờ thấy tôi không có phản ứng gì, Quan Thần liền giơ tay định túm lấy tôi.

Ngay lúc này, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam trầm ấm, có chút từ tính và vô cùng êm tai: "Chính là gã này, không biết từ chỗ nào trà trộn vào đây làm ba cái trò lừa đảo đa cấp."

"Đang đứng ở đây quấy rối người khác kìa, các anh mau xử lý đi."

Tôi ngơ ngác quay sang nhìn, liền thấy bên cạnh mình xuất hiện một người đàn ông lạ mặt mà tôi không hề quen biết.

Gương mặt vô cùng soái khí, dáng người cao ráo với đôi chân dài miên man, khí chất bất phàm.

Trông anh ấy giống như một vị khách quý của bữa tiệc.

Phía sau anh ấy còn có hai nhân viên an ninh đi cùng, theo sự chỉ tay của anh ấy mà bước đến trước mặt Quan Thần.

Vẻ mặt họ đầy cảnh giác: "Thưa ông, xin vui lòng xuất trình thiệp mời của ông."

Quan Thần ngây người, nhìn nhìn nhân viên an ninh, rồi lại nhìn nhìn người đàn ông vừa mới xuất hiện một cách đột ngột kia.

"Không phải chứ, các người bị điên à? Có biết ông đây là ai không mà dám dùng cái thái độ đó nói chuyện với tao."

Cái thái độ này của gã lại càng khiến người ta thêm phần nghi ngờ.

Không ít ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh bắt đầu đổ dồn về phía này.

Nhân viên an ninh vẫn giữ thái độ vô cùng kiên quyết, biểu thị muốn tiến hành kiểm tra theo đúng quy định.

Quan Thần hầm hầm mặt mũi bỏ đi, ước chừng là định đi tìm Giản Tinh.

Không gian xung quanh rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Lúc này tôi mới có cơ hội để gửi lời cảm ơn đến vị ân nhân tốt bụng mà tôi chưa rõ danh tính kia.

"Thưa anh, cảm ơn anh rất nhiều."

Tôi nhìn anh ấy, chân thành nói.

Người đàn ông này cao lắm, cao hơn tôi gần một cái đầu.

Cho nên khi nhìn anh ấy, tôi buộc phải hơi ngửa đầu lên một chút.

"Không có gì." Anh ấy cúi mắt nhìn tôi: "Tôi ấy mà, bình thường vốn là người thích hành hiệp trượng nghĩa, thấy chuyện bất bình chẳng tha."

Nói xong, ánh mắt của anh ấy giống như bị cái gì đó làm cho bỏng rát, bỗng nhiên lảng tránh đi nơi khác một cách đầy kỳ lạ.

Tôi nghĩ chắc là do nguyên nhân từ phía mình rồi.

Dù sao thì tôi hình như bẩm sinh đã là một kẻ không được người khác yêu thích.

Thế nên tôi chỉ lên tiếng chào một câu rồi quay người bước đi.

Trở lại vị trí góc khuất ban nãy.

Lần này tôi không dám tùy tiện đi lại lung tung nữa, nếu không lại không biết sẽ gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì.

Ngồi được khoảng năm sáu phút gì đó.

Vị trí trống trải bên cạnh tôi bỗng nhiên có người ngồi xuống.

Theo bản năng tôi quay sang nhìn, phát hiện ra chính là vị ân nhân tốt bụng đã giải vây cho tôi lúc nãy.

Trong lúc tôi còn đang kinh ngạc, anh ấy đã tự nhiên lên tiếng chào hỏi tôi trước.

"Thật là trùng hợp quá." Người đàn ông khẽ co đôi chân dài lại, dáng vẻ lười biếng tựa lưng ra phía sau ghế, bày ra một tư thế trông rất tùy ý nhưng lại có phần cực ngầu: "Chúng ta lại gặp nhau rồi."

Tôi gật đầu: "Vâng."

Anh ấy nhìn nhìn tôi, lại nói tiếp: "Tôi cảm thấy hai chúng ta rất có duyên với nhau."

Tại sao lại nói như vậy chứ? Tôi đang định mở miệng hỏi.

Thì đã nghe thấy anh ấy tiếp lời: "Đôi mắt của cậu đẹp lắm. Có nét hơi giống với dì của một người bạn học cùng lớp với anh họ của bạn tôi. Đều là mắt hai mí, vừa to lại vừa sáng."

"Ờ, tôi không có ý bảo là gương mặt của cậu không đẹp đâu nhé."

Tôi sững sờ, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào cho phải.

Anh ấy đây là đang... khen ngợi tôi sao?

Bốn mắt nhìn nhau. Chắc là anh ấy cũng cảm nhận được sự lúng túng, luống cuống của tôi.

Anh ấy thong thả chỉnh lại cổ áo của mình, dịu giọng lên tiếng: "Ngại quá, bình thường tôi cũng khá là bình thường."

"Hôm nay bỗng nhiên có chút căng thẳng."

Cảm nhận được thiện ý phát ra từ anh ấy.

Tôi dần thả lỏng tâm trạng, đôi mắt không tự chủ được mà khẽ cong lên: "Không sao đâu ạ, cảm ơn anh."

Ánh mắt của anh ấy lại bắt đầu nhìn quanh quất, có chút phiêu lãng.

Nói với tôi: "Xin chào, tôi tên là Lạc Tây Nhiên."

Tôi cũng chủ động giới thiệu bản thân với anh ấy: "Tôi là Giản Nguyện."

"Trùng hợp thật đấy, tên của tôi có ba chữ, còn tên của cậu lại có hai chữ."

Anh ấy khựng lại một chút, có lẽ chính bản thân anh ấy cũng cảm thấy cái sự trùng hợp này có hơi khiên cưỡng, nhưng vẫn mặt dày nói tiếp: "Ghép lại với nhau vừa vặn được năm chữ."

Tôi mím môi cười khẽ: "Đúng vậy thật."

Anh ấy nhanh như cắt rút điện thoại ra, ướm lời hỏi: "Nếu đã có duyên như vậy rồi, liệu tôi có thể xin WeChat của cậu được không?"

"Dạ... được ạ."

Tôi cũng lấy điện thoại của mình ra, thao tác có chút không thành thạo để mở mã QR WeChat lên.

Giao diện vừa mới hiện ra, Lạc Tây Nhiên đã nhanh tay lẹ mắt quét ngay lập tức.

Cứ như thể chỉ cần anh ấy chậm chân nửa nhịp thôi là tôi sẽ thu hồi lại vậy.

Bữa tiệc sinh nhật này kéo dài rất lâu.

Giản Tinh - tiêu điểm của toàn bộ bữa tiệc được mọi người vây quanh ở chính giữa, những lời chúc tụng và tiếng cười nói vui vẻ vang lên không ngớt.

Trước mặt cậu ấy đặt một chiếc bánh kem nhiều tầng rất lớn.

Bố mẹ, anh trai và em gái đứng vây quanh hai bên, trên gương mặt ai nấy đều ngập tràn nụ cười hạnh phúc.

Tôi vẫn như cũ ngồi im một góc.

Họ từ đầu đến cuối đều không hề nhớ đến tôi, lại càng không mở miệng nhắc tới một lời.

Giản Tinh bắt đầu cắt bánh kem đem chia phát cho các vị khách khứa, tôi thẫn thờ nhìn một lúc lâu.

Nhận ra bản thân đang thất thần mà bỏ bơ người bên cạnh, tôi liền thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Lạc Tây Nhiên đang ngồi kế bên.

Sự chú ý của anh ấy dường như hoàn toàn không đặt ở phía bên kia, ngay vào khoảnh khắc tôi quay sang nhìn, hai ánh mắt liền chạm nhau.

Tôi hỏi: "Anh không qua ăn bánh kem sao?"

Lạc Tây Nhiên lắc đầu, bảo: "Tôi ấy mà, làm việc gì cũng thích phân biệt rõ ràng xem cái gì là chính, cái gì là phụ."

Tôi ngẫm nghĩ một hồi, nhưng không hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ấy cho lắm.

Đành phải tỏ vẻ như đã hiểu mà gật gật đầu: "Ồ ồ."

Anh ấy hỏi ngược lại: "Cậu cũng không qua ăn à?"

"Vâng," tôi khẽ cụp mi mắt xuống, "em không có cảm giác thèm ăn lắm."

Khoảng thời gian sau đó, phần lớn đều là tôi cùng Lạc Tây Nhiên tán gẫu dông dài qua ngày.

Bữa tiệc kết thúc, tôi muốn bắt một chiếc taxi để quay trở về trường học.

Lạc Tây Nhiên sau khi biết chuyện liền chủ động đề nghị muốn lái xe đưa tôi về.

Tôi suy nghĩ một chút, rồi khéo léo từ chối lời đề nghị đó.

Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ mới quen biết nhau ngày đầu tiên thôi, như vậy có hơi không tiện.

Trước khi chia tay, Lạc Tây Nhiên nhìn tôi, nghiêm túc hỏi: "Sau này tôi có thể tìm cậu để trò chuyện không?"

Tôi gật đầu: "Được chứ ạ."

"Ngày nào cũng nhắn tin nói chuyện có được không?"

Tôi có chút bất ngờ, liền nghe thấy anh ấy giải thích thêm: "Chủ yếu là vì dạo này tôi vừa mới về nước, có rất nhiều thứ còn chưa am hiểu rõ ràng lắm, có lẽ sẽ cần đến sự giúp đỡ của cậu."

Hóa ra trước đây anh ấy sống ở nước ngoài.

Thế nên tôi liền trả lời: "Dạ được."

Lạc Tây Nhiên nói được làm được, những ngày sau đó quả thực ngày nào anh ấy cũng chủ động tìm tôi nhắn tin tán gẫu, không sót một ngày nào.

Anh ấy cũng không gặng hỏi tôi chuyện gì riêng tư cả, chỉ là những lời hàn huyên, hỏi thăm sức khỏe thông thường, trò chuyện về những đề tài nhẹ nhàng xoay quanh cuộc sống thường nhật.

Thỉnh thoảng anh ấy cũng sẽ chia sẻ với tôi xem bản thân đang làm gì, hoặc là hôm nay có gặp phải chuyện gì vui vẻ, thú vị hay không.

Khoảng thời gian gần đây tôi đều bận rộn ngập đầu với những việc liên quan đến tốt nghiệp, cũng may là mọi chuyện đều diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Sau khi buổi bảo vệ luận văn kết thúc, tính ra cũng đã đến lúc phải chuẩn bị dọn đồ đạc rời khỏi ký túc xá trường rồi.

Dự định trong đầu tôi là... sẽ không quay trở về nhà họ Giản nữa, tôi sẽ tự mình thuê một căn phòng ở gần nơi làm việc để ở.

Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là thời gian thực thực tập kết thúc, tôi có thể được ký hợp đồng chính thức. Chế độ lương bổng, đãi ngộ của công ty đều rất tốt.

Tôi đã trưởng thành rồi, có thể tự nuôi sống được bản thân mình.

Dù cho không có người thân nào quan tâm, đoái hoài đến thì cũng chẳng sao cả.

Tôi có gửi thời gian tổ chức lễ tốt nghiệp của mình vào trong nhóm chat chung của gia đình.

Thế nhưng sau khi tin nhắn được gửi đi một lúc lâu, tôi vẫn không nhận được bất kỳ lời hồi âm nào.

Không một ai lên tiếng trả lời, nhóm chat lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.

Thế nhưng rõ ràng là ngay trước đó không lâu, bọn họ vẫn còn ở trong nhóm rôm rả chia sẻ cho nhau những bức ảnh tốt nghiệp chụp cùng với Giản Tinh.

Ảnh chụp đơn, ảnh chụp đôi, ảnh có đầy đủ cả gia đình... ít nhất cũng phải đến hàng trăm tấm.

Lễ tốt nghiệp của Giản Tinh diễn ra sớm hơn tôi vài ngày, cậu ấy không hề có ý định mời tôi đến tham dự.

Đầu ngón tay lướt màn hình xem lại những bức ảnh đó một chút, tôi liền thoát ra ngoài, tắt màn hình điện thoại đi.

Vào ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, quả nhiên không một ai trong số họ đến cả.

Nhưng chuyện này hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi rồi, nên tâm trạng tôi không có quá nhiều sự dao động lớn.

Buổi sáng khi đang cùng các bạn cùng phòng tụ tập lại một chỗ để chụp ảnh tốt nghiệp, tôi lại bất ngờ nhận được tin nhắn từ Lạc Tây Nhiên.

Anh ấy gửi qua cho tôi một bức ảnh.

Tôi bấm vào xem thử, phát hiện ra đó vậy mà lại là tác phẩm tốt nghiệp của chính mình.

Tôi vô cùng kinh ngạc nhắn lại: 【Anh đang ở đâu thế ạ?】

Tin nhắn tiếp theo của anh ấy đồng thời gửi tới: 【Tôi nhìn thấy ở bảo tàng mỹ thuật của đại học A nè. Hôm nay có người bạn tốt nghiệp thạc sĩ, có lời mời một đại soái ca như tôi đến để chống lưng, làm tăng thể diện cho cậu ta chứ sao】

【Icon cười ngầu.jpg】

【Giản Nguyện bạn học nhỏ à, cậu đỉnh thật đấy nha.】

【Đúng là bàn tay của vị thần mà [Icon ngón tay cái.jpg]】

Tôi bị anh ấy khen đến mức có chút ngượng ngùng: 【Làm gì có chuyện khoa trương như thế đâu ạ, em vẫn còn nhiều chỗ thiếu sót lắm】

【Thực sự rất đỉnh luôn đó, trong số những người đi cùng với tôi hôm nay có một vị đại nghệ sĩ đấy nhé. Đã được cô ấy tự tay chứng nhận rồi nha~】

Còn chưa kịp đợi tôi nhắn tin trả lời, anh ấy lại hỏi tiếp: 【Cậu có đang ở trường không?】

【Nếu có ở đó thì có thể cân nhắc mời tôi ăn một bữa cơm được không nhỉ? Kiểu như cậu mời khách còn tôi trả tiền ấy mà】

【Bản mặt siêu cấp dày (phiên bản tường thành rồi).jpg】

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, gõ chữ gửi câu trả lời qua: 【Tất nhiên là được rồi ạ.】

【Nhưng mà hiện tại em vẫn còn đang bận chụp ảnh tốt nghiệp, anh có còn nán lại đó thêm một lúc nữa không?】

Lạc Tây Nhiên lập tức đổi giọng: 【!! Xin phép được ké một tấm ảnh tốt nghiệp ké với nha】

【Được chụp ảnh chung với cao tài sinh của đại học A, tôi phải đem đi in ra rồi treo ngay trước cửa nhà để làm rạng danh tổ tiên mới được】

【ball ball you (Cầu xin cậu đấy).jpg】

Ý của anh ấy là muốn đến đây để chụp ảnh chung với tôi sao?

Nơi đáy lòng bỗng dâng lên một vài cảm xúc kỳ lạ, tôi không từ chối, liền gửi vị trí hiện tại của mình qua cho anh ấy.

Bạn bè của tôi thực sự không có nhiều, chỉ có lèo tèo vài người bạn cùng phòng ký túc xá mà thôi.

Không giống như những người khác, sau khi chụp xong ảnh tập thể thì sẽ có người thân và bạn bè đứng chờ sẵn bên cạnh để chụp ảnh chung.

Khoảng mười mấy phút sau, tôi đã nhìn thấy bóng dáng của Lạc Tây Nhiên.

Hôm nay anh ấy mặc một bộ quần áo giản dị, thoải mái sẫm màu, gương mặt kia vẫn có thể cân được bộ đồ một cách hoàn hảo, vừa cool lại vừa đẹp trai. Đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật, bắt mắt.

Anh ấy bước đến trước mặt tôi, trao bó hoa tươi cầm trên tay cho tôi: "Chúc mừng tốt nghiệp nhé, Giản Nguyện."

Tôi vô cùng bất ngờ xen lẫn vui mừng, không thể ngờ được là trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà anh ấy còn chu đáo chuẩn bị cả hoa nữa.

"Cảm ơn anh nhiều nhé."

Tiếp theo sau đó chính là chụp ảnh chung.

Thực ra không phải chỉ có một tấm, đến chính tôi cũng không đếm xuể xem hai đứa đã chụp bao nhiêu tấm hình nữa rồi.

Thay đổi các loại bối cảnh phong cảnh khác nhau, đổi các tư thế khác nhau, chụp màn hình ngang màn hình dọc, phóng to thu nhỏ... tính tổng sơ sơ chắc cũng phải đến vài chục tấm.

Chụp ảnh xong xuôi, chúng tôi cùng nhau đi ăn trưa.

Trên đường đi đến nhà ăn của trường, chúng tôi vô tình chạm mặt bạn của Lạc Tây Nhiên cùng với người nhà của cậu ta.

Đối phương là người nhìn thấy chúng tôi trước, liền lên tiếng chào hỏi Lạc Tây Nhiên.

Tôi thấy bọn họ cũng đang tính đi ăn trưa, lại còn có ý muốn rủ Lạc Tây Nhiên đi cùng, nên định chủ động lánh đi chỗ khác trước.

"Anh đi ăn với họ đi ạ, để hôm khác em mời anh..."

Lời còn chưa nói dứt câu, Lạc Tây Nhiên đã vô cùng tự nhiên lên tiếng giới thiệu tôi với bọn họ: "Đây là bạn của tôi, Giản Nguyện. Cậu ấy cũng tốt nghiệp năm nay."

Bọn họ đều rất nhiệt tình, lần lượt từng người một lên tiếng chào hỏi tôi.

Bạn của Lạc Tây Nhiên tên là Giang Chẩm Lan, người đi cùng là mẹ và dì của cậu ta.

"Là bạn của Tây Nhiên sao." Người phụ nữ với phong thái dịu dàng, trang nhã nhìn sang phía tôi, lên tiếng nói: "Bức tranh lúc nãy chúng ta vừa mới xem ở bảo tàng, chính là do cháu vẽ đúng không? Cháu thực sự rất giỏi đấy."

"Đã gặp nhau ở đây rồi, hay là chúng ta cùng nhau dùng bữa đi. Vừa hay cháu và Chẩm Lan đều là sinh viên trường này, chắc chắn sẽ rõ quầy nào có đồ ăn ngon hơn."

Tôi nhìn vào đôi mắt ấm áp như nước hồ thu của bà, liền gật đầu đồng ý.

 

 



Loading...