Diệp Mặc ước tính thì cái Đại hội luận đạo kia cũng sắp bắt đầu rồi. Hắn biết rõ, một khi sử dụng trận bàn truyền tống, thì nhất định phải rời đi trước, nếu không chắc chắn là sẽ bị vài tên Tiên Đế bắt được. Những Tiên Đế khác mặc dù không có cách nào ngăn chặn triệt để niệm lực của Đế sơn, nhưng khẳng định là có thể cảm thụ được không gian dao động ở đây. Không riêng gì Tiên Đế, mà ngay cả Tiên Tôn hay Tiên Vương thì cũng đều có thể phát hiện ra.
Sau khi hiểu được điều này, thì Diệp Mặc cũng không vội vàng rời đi, mà trước tiên là tiến vào trong Thế giới trang vàng đã. Ở trong Thế giới trang vàng, thần thức của Diệp Mặc lại lần nữa quét vào cái ấn ký thần thức của tên văn sĩ trung niên. Hắn muốn giữ cái ấn ký thần thức này ở lại Niệm sơn, nhưng nếu đem cái ấn ký thần thức này lưu lại Niệm sơn sẽ có hiệu quả như thế nào thì hắn lại không thể tưởng tượng ra được.
Thần thức của Diệp Mặc vừa tiến vào cái ấn ký kia, thì lập tức có hàng loạt dao động xảy ra. Diệp Mặc khẳng định, nếu như không phải là cái ấn ký thần thức này đã bị hắn cầm cố rồi, thì hắn tuyệt đối không thể nào dùng thần thức mà điều tra nó được.