Không biết như thế nào, nhìn Tiêu di tự rót uống một mình, bộ dáng uống rượu của nàng làm chó lòng của hắn có chút điểm thương tiếc, "Huyên!" một tiếng, hắn đem trong tàn thuốc trong tay dập đi, bỗng nhiên đứng dậy, hướng tới Tiêu di đi đến.
Tiêu di uống hết nửa chén, đang định đưa lên miệng uống nốt một đôi tay to lớn ấm áp đè cánh tay của nàng xuống, một khắc này, thân thể của nàng rõ ràng run lên nhè nhẹ, thanh âm của Phương Dật thiên vang lên bên tai nàng: "Tiêu di, ngươi say rồi, không thể uống nữa."
"Ta không có say, chuyện của ta ngươi không cần phải xen vào." Tiêu di nói xong muốn tránh thoát khỏi hai cánh tay to lớn của Phương Dật Thiên.
Lúc này, tay phải của Phương Dật Thiên đột nhiên khoát lên đầu vai của nàng, nhất thời, thân thể của nàng cứng lại, quay đầu nhìn Phương Dật thiên, men say mê ly trong ánh mắt tựa hồ là chớp động lên thần sắc phức tạp.
Phương Dật thiên khẽ thở, đem chén rượu trong tay Tiêu di nhận lấy, một ngụm uống cạn, sau đó thản nhiên nói: "Một người uống rượu nhiều không có ý nghĩa, nếu ngươi muốn uống như vậy ta sẽ uống cùng ngươi."
Tiêu di ánh mắt buồn bã, nhẹ nhàng gục đầu xuống, nỉ non câu: "Vì cái gì? Vì cái gì ngươi muốn xông vào cuộc sống của ta? Nếu ngươi chưa từng xuất hiện như vậy ta cũng sẽ không khó chịu như giờ phút này."
"Tiêu di, trong ấn tượng của ta ngươi không giống như người vì người khác mà ảnh hưởng đến tâm trí cảm xúc của chính mình." Phương Dật thiên thản nhiên nói, đem chén rượu thả lại kệ rượu.
Thân thể Tiêu di khẽ run lên, đúng vậy a, trước kia, tâm trí của nàng có khi nào bị người khác ảnh hưởng đâu? Nàng vẫn luôn độc lập tự chủ như vậy, có chủ kiến tiêng như vậy, căn bản sẽ không bởi vì người bên ngoài tham gia mà ảnh hưởng đến phán đoán cùng tâm tình cảu nàng.