Hắn không đội mũ bảo hiểm, ngửa mặt đón gió thổi đến, gió lướt qua đầu của hắn thổi trúng ánh mắt làm hắn khẽ híp mắt lại, ánh mắt nhìn về phía trước cực kỳ sắc bén.
Hắn cơ hồ không thể khống chế nổi mình, trong đầu hắn lại lần nữa hiện ra cảnh Liễu Ngọc lúc xuân tiết, Liễu Ngọc khi đó xinh đẹp mê người là như vậy, bởi vì sợ con chuột mà có dáng vẻ kinh sợ cuống quít, nhìn qua giống như là một tiểu nữ bình thường chờ đợi nam nhân che chở. Đương nhiên hắn lúc ấy đã có ý muốn xông lên ôm lấy Liễu Ngọc trong vòng tay.
Hơn nữa Liễu Ngọc cùng Vân Mộng 2 người thiếu phụ trẻ tuổi xem ra không khác biệt lắm về tuổi tác. Dáng người cũng khác biệt không có mấy, nếu so sánh Vân Mộng có chút quyến rũ trêu chọc người, còn Liễu Ngọc có vẻ thanh tao hơn một chút.